Friday, December 14, 2012

Youth and Patience




Cuối cùng cũng chia tay blog Yahoo!, gắn bó với nhau cũng 6-7 năm rồi, từ thời 360, có chút buồn. Ờ, cũng là một phần tuổi thanh xuân đó. Nhớ những ngày tháng cấp ba, suốt ngày onl 360 spam nhảm nhí, h đọc lại những bài viết đó thấy dzui quá chừng, trẻ con, ngây ngô, mà rất thật. Hồi đó, khái niệm "lưu giữ" nghe có vẻ xa xỉ, nên lúc nó out chẳng kịp chụp lại theme, cái theme tỉ mẩn ngồi làm mấy ngày trời. Chỉ nhớ màu tối hù, có hình J (nhiêu đó hết rồi). Rồi Plus lại chuyển lên version mới, cũng không tỏ vẻ nuối tiếc cái cũ, cho nó out luôn. Giờ tiếc hùi hùi. Ừ, thì tuổi trẻ mà, cứ chạy chạy mà có thèm nhìn lại đâu. Giờ già rồi thấy cái gì cũng quý, cũng đáng trân trọng, cũng nhiều "cảm giác". Chẳng hiểu vì sao nó đóng cửa, nhưng âu cũng là một cách khởi đầu khác cho ta.

Từ ngày chuyển qua đây (nhờ L giới thiệu), thấy bình yên lạ, chui rúc nhiều hơn (bị hạn chế từ ngữ), muốn viết nhiều hơn, viết thật hơn. Bắt đầu dần quen với mày rồi đấy.

Càng ngày càng lười học av, tự hứa 1 ngày học 1 tiếng (thật ra là đọc truyện và gameshow), được có một thời gian, rồi nhiều chuyện xảy ra, chây lười, rồi quên lãng. Giờ bắt đầu lại, tệ gì đâu. Mà thôi, có còn hơn không nhỉ. :D. Mới đọc xong Q-A, thích, dzui, a story about youth and patience.

Lâu lắm rồi mới ở trường cả ngày, cũng mệt (không được ngủ trưa) mà dzui. Đứa nào cũng bảo, có mấy lần được lên trường cùng nhau nữa đâu. Ờ, năm cuối ai cũng "tâm trạng", ai cũng thấy cần phải làm cái gì đó, buồn buồn trong người chẳng hiểu vì đâu. Hờ hờ. 5 năm chẳng dài, mà cũng đủ để thấy chúng ta đã từng có những khoảng thời gian đẹp, cái mà ta vẫn gọi, vẫn bị ám ảnh "tuổi thanh xuân". Trước 1 năm, ai hỏi thích học lại lớp nào nhất, sẵn sàng nói 12, quê nhà ở đó, người bạn thân đầu tiên ở đó, "một con người đã từng" ở đó, "những năm tháng khác" ở đó. Vẫn vui, vẫn buồn, nhưng những niềm vui khác, những nỗi buồn khác không suy nghĩ gì nhiều, chuyện gì qua và cho qua. Nhẹ nhàng và thanh thản. Giờ thì có khi cũng muốn được đi học năm nhất, rồi kéo dài con người đó tới giờ, có phải vui không, yêu bản thân mình 5-6 năm về trước.

Nhiều chuyện xảy ra khiến người ta phải trưởng thành lên. Cũng đúng, chỉ có mất mát mới khiến con người lớn lên được, cái đau tuy khó chịu nhưng rồi cũng qua đi, thứ nhận lại nhiều hơn là mất (nói vậy thôi chứ có làm được đâu). Giờ có khi mọi chuyện không còn quá quan trọng nữa, nghĩ thoáng ra một chút, cái gì nên để tâm thì để tâm, cái gì cần dành tình cảm thì dành chỉ cảm. Đã biết cách nhặt lên thì cũng nên biết cách vứt bỏ cho phải, rồi sẽ có lúc bản thân thấy, ờ, hóa ra, chuyện chỉ có vậy.  

P/S: Đừng bao giờ bi quan và tự làm bế tắc bản thân mình trong sự tuyệt vọng do chính mình tạo ra.


Meet you downstairs in the bar and hurt,Your rolled up sleeves in your skull t-shirt,
You say "Why did you do it with him today?"
And sniffed me out like I was Tanqueray,
'Cause you're my fella, my guy
Hand me your Stella and fly,
By the time I'm out the door,
You tear men down like Roger Moore

I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good

Upstairs in bed with my ex-boy,
he's in a place but I can't give joy
Thinking on you in the final throes,
This is when my buzzer goes
Run out to meet you, chips and pitta,
You say "When we married,"
Cause you're not bitter,
"There'll be none of him no more"
I cried for you on the kitchen floor

I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good

Sweet reunion Jamaica and Spain,
We're like how we were again,
I'm in the tub, you on the seat,
Lick your lips as a I soak my feet
Then you notice little carpet burns,
My stomach drops and my guts churn,
You shrug and it's the worst,
Who truly stuck the knife in first

I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good

I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
Yeah you know that I'm no good

YOU KNOW I'M NOT GOOD - AMY WINEHOUSE



Tuesday, December 11, 2012

One more time, one more chance.



Nửa đêm xem hình, và cười một mình. Tuổi thanh xuân của ta đó (cũng vui như ai).
Giờ, vẫn có chút buồn, nhưng rồi 2, 3 năm nữa ai còn nhớ nỗi buồn đó. Khi gìa rồi, nhìn lại người ta sẽ chỉ nghĩ đến những kỷ niệm vui vẻ đã từng có.

Ký ức của một con người có thể đã như một đám mây
Sẽ lãng quên như chưa hề gặp mặt
Sẽ vô tâm như khi gặp một người lạ không cần thiết
Sẽ hỏi chúng ta quen nhau à sao mình không được biết
Sẽ bật cười khi ai đó nhắc về một quãng đời đã chết
Nhớ để làm gì???
TPV.

Thursday, December 6, 2012

Là điều dũng cảm nhất từng làm.

Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi...Chỉ cần nhắm mặt lại đừng nhìn theo, bịt tai thôi lắng nghe, cảm xúc kia rồi sẽ chết đi. TRời chỉ đang thử thách mình thôi, chịu đựng được đến đâu thì hãy chịu đựng. Người một ngày nào đó cũng sẽ nhạt nhòa dần. TRong cuộc đời này còn bao nhiêu lần gặp lại nhau???



Is tare at my reflection in the mirror...
Why am I doing this to myself?
Losing my mind on a tiny error,
I nearly left the real me on the shelf ...
"no,no, no, no..."

Don't lose who you are, in the blur of the stars!
Seeing is deceiving, dreaming is believing,
It's okay not to be okay...
Sometimes it's hard, to follow your heart.
Tears don't mean you're losing, everybody's bruising,
Just be true to who you are!

Brushing my hair, do I look perfect?
I forgot what to do to fit the mold, yeah!
The more I try the less is working yeah yeah yeah
'Cause everything inside me screams, "no,no,no,no..."

Don't lose who you are, in the blur of the stars!
Seeing is deceiving, dreaming is believing,
It's okay not to be okay...
Sometimes it's hard, to follow your heart.
But tears don't mean you're losing, everybody's bruising,
There's nothing wrong with who you are!

Yes, No's, egos, fake shows
Like "woo", just go, and leave me alone!
Real talk, real life, good love, goodnight,
With a smile ...
That's my own ! (that is my own) "no,no,no,no..."

Don't lose who you are, in the blur of the stars!
Seeing is deceiving, dreaming is believing,
It's okay not to be okay...
Sometimes it's hard, to follow your heart.
Tears don't mean you're losing, everybody's bruising,
Just be true to who you are!

-WHO YOU ARE - JESSIE J


P/S: Hôm nay buổi học cuối đấy, có gì đó nặng nề và mệt mỏi. Lại vác xe chạy vòng vòng, thấy gió mát, thấy người như không còn với thực tại. Ghé qua quán kem Tràng Tiền đã lâu không ghé lại, ăn liên tù tì 3 cây, cốm, socola. Gía như đâu đó có một điều ước, mong một lần lấy lại tuổi 19. 5 năm, đời không chờ đợi ai, 2 năm nữa, 3 năm nữa, hoặc nhiều năm sau đó, liệu gặp lại nhau có đủ dũng cảm cười chào ko??? Bây giờ, can đảm kia đã chết, bởi những gì đã thấy, bởi những gì "bị nghe" .Ừ, một phần tuổi thanh xuân đã chết nơi sảnh trường, một phần khác đang bắt đầu có dấu hiệu đen tối hơn.




Friday, November 30, 2012

Dek biết nó là cái gì.

                      
Sáng nay lại dậy trễ đấy, ngồi quay quay suy nghĩ linh tinh cho cái chuyên đề tốt nghiệp, càng phát hiện ra cái sự đơ của mình. Bạn bè rối rít bàn bạc, xôn xao làm cái nọ, làm cái kia, ta lại chẳng biết ta thích gì, muốn làm gì. Gì cũng được, trước giờ chưa bao giờ vì thích cái gì đó mà làm, chỉ có làm rồi mới thích. Khách sạn, resort, trường, thư viện... cái nào cũng thích đôi phần. Làm khó nhau ghê, thôi, nhắm mắt đưa chân vậy, cái nào cũng tốt.

Xong, thì cũng quyết định được cái chuyện to đùng đùng ấy. Quan niệm của mình vẫn là một mùa tốt nghiệp, thoải mái, ko quá căng sức, chỉ như một đồ án dài kỳ vậy thôi, chẳng đặt quá nhiều kỳ vọng cũng như phải làm một cái gì đó thiệt là...

Đấy, chuyện gì tới hạn phải làm thì làm, có phải khỏe không, có những chuyện chẳng đưa ra được cái hạn của bản thân, thế là dây dưa, cù nhây riết nó thành thói quen bất trị. Mà ta thì không thích sửa đổi thói quen, cũng như việc chuyển từ revit 11 lên revit 13 là cả một vấn đề, gỡ ra cài lại, gỡ ra cài lại, chỉ là không muốn thay đổi thôi. Việc gì đã diễn ra rồi thì cứ để yên như vậy, sợ động chạm tới sẽ đổ vỡ, sợ xê dịch một cái là nó tan biến. Chịu đựng được tới đâu thì chịu đựng, cố gắng tới đâu được thì cố gắng. H nói ta luôn cố dựng quanh mình một bức từng để không ai có thể bước nào, ngay cả bản thân H cũng vậy. Cái đó không rõ, không chắc. chỉ là ta không thích thể hiện quá nhiều, không thích nói thật hết suy nghĩ của mình, chứ không phải là cố tình che dấu. Không biết bao nhiêu lần tự nhủ với bản thân, hãy nhìn đời qua lăng kính màu hồng, ám ảnh giữa cái ranh giới người tốt - kẻ xấu. Thế ra lại mâu thuẫn giữa bản chất và mong muốn, không biết cái gì nên và không nên, thế nào mới là phải, phản ứng thế nào mới là tốt (từ cái dạo nhận thức được mọi quan niêm đều trái ngược với cái ngưỡng bình thường, sinh ra không tự chủ được ý niệm, và không tin tưởng vào cảm giác của bản thân). tự dưng lại hình thành nên một tính cách tạp nham (có ai sử dụng từ này không), đôi khi nhìn thấy ai cũng dễ thương, đôi khi lại khinh bỉ tất cả (trạng thái cười một mình). Một mớ mâu thuẫn xoay mòng mòng thôi đành im lặng để tự giải quyết, riết thành thói quen khó bỏ. Riết lười phán xét, lười chủ động ghi nhận cảm giác, trạng thái giống như là "ờ, muốn ra sao thì ra". Theo như lời H là thuộc tuýp người, chậm phản ứng, yêu và ghét đều để sang một bên (tệ hại). Lâu lâu, zoom vào cái bản chất, càng nghĩ càng thấy không thể chấp nhận được. Vận động, thay đổi. Mà mỗi lần muốn thay đổi là lại thấy đau và tổn thương, nên thôi để đó. Sẽ trưởng thành, sẽ thấy có ai đó chịu được mình/.

Cảm giác là một đồ thị không tìm thấy được quy luật, ranh giới giữa hứng thú và nhàm chán mong manh vô cùng, mọi con đường, quyết định đều đi theo con đường cảm tính. Thỉnh thoảng lý tính một chút, là ngay rằng kết quả bậy bạ theo một kiểu rất chi là ...wtf. Mọi suy nghĩ, "toan tính" đều lấp lửng, nằm ở lưng chừng. Ghét cái tính ấy, ko quyết định được chuyện gì, lúc nhỏ, quyết định thi LQĐ hay ở TP cũng lằng nhằng, rồi mỗi việc chọn 1 trường thi cho rồi cái khối B cũng khó khăn, dù biết nó ko hề ảnh hưởng gì mình, rồi lớn lên một tẹo có yêu hay không cũng ko rõ, lúc thì thấy ờ cũng được đấy, lúc thì thấy vậy chứ không phải vậy đâu. Từ đó là một chuỗi những sự kiện lùng xì nhùng, sự dở dở ương ương càng tăng level cao. 


Ah, tháng 11, cũng nên chào đón cái tuổi 23 đầy trọng đại, bớt ngây ngây, bớt nói chuyện bậy bạ, bớt ngủ nhiều, bớt xem phim lại, bớt đơ đơ, bớt nghĩ về "ta tồn tại để làm cái f*** gì?", nói chung con người bây giờ mỗi thứ bớt lại một chút. (chắc ra thành một đống tạp nham khác). Mà từ cái dạo "cú sốc tâm lý tuổi mới lớn" càng ngày càng bậy bạ, lệch lạc, có phần biến thái. Đã thôi dễ dãi, nhưng chưa bao giờ khó. Tất cả đều là những kẻ đạo đức giả, chỉ giỏi đòi hỏi ở người khác, mà ko chịu thừa nhận rằng mình cũng chỉ là một kẻ đạo đức giả ko hơn ko kém. Thật đáng thương.
P/S: Đang có hứng thú với việc đạp xe đạp đi học, nên có 1 em Martin chăng???


When you were young enough*

Doing all that fun kid stuff
Did you think of what you'd be?

Marco polo in the pool

Kickball games behind the school

Playing tag and hide 'n seek
When you grow up, what kind of boy will you be?

Oh, what will you be?

Drawing pictures with some chalk

Raindrops wash it from the walk

Summer days it never ends
Spin the bottle on the ground
Watch it turning round and round
Maybe he will be my friend

When you grow up, what kind of girl will you be?

Oh, what will you be?


Will you write a book or invent a machine?

Will you be an astronaut or will you sail the sea?
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la

(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la la la

(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la

When you grow up, what kind of person will you be?

Oh the things you'll be happy


-WHEN YOU GROW UP-PRISCILLA AHN



Sunday, November 4, 2012

KN. I'm here.

Phản bội, khốn nạn. Tỉnh ra chưa hả Th??? M biết trước, m biết chắc mà vẫn lao đầu vào, sht...

Thôi, giả vờ như không biết gì vậy, giả vờ thôi, không giả vờ thì làm gì. Khốn nạn thật.

Saturday, October 20, 2012

Đời cơ bản là buồn và đứa trẻ bắt đầu phải lớn.



Lâu rồi mới ngủ dậy trễ vậy. Nhịp sống cuối cùng cũng trở lại bình thường như mọi ngày vẫn thế, dậy trễ, ngủ nhiều, ít suy nghĩ. Hờ hờ. Càng lớn càng trở nên "nhẹ" và "chậm". Phải chăng đến tuổi người ta thấy mình già, đến tuổi và mọi thứ không thể trở về nguyên hình hài. Gặp lại bạn bè cũ, ai cũng hỏi dạo này sao, thế nào rồi, chẳng biết gì về m. Thì có gì để biết, có gì hấp dẫn trong cái cuộc đời mà tự bản thân chủ nhân của nó đã quyết rằng sẽ nhạt như thế. Vui trong một cuộc vui, gói gọn trong đó, hết mình trong đó, không để phần mang về, thế sẽ tốt, đẹp lòng cho cả bản thân, cho người đi, người ở lại, người đến sau, và cả cái người lúc nào cũng chần chừng, nhạt nhòa. Chỉ mong góp nhặt những điều nhỏ bé cho riêng mình, nhưng còn người khác thì sao???

Thế là tốt rồi, tập dần cái sự yêu cuộc sống, tập dần những thói quen mà 10 năm, 20 năm sau đó mình sẽ vui khi nghĩ lại, sẽ cảm nhận được đã từng có một thời như thế. Dạo này hay đi chụp hình, chỉ mong giữ lại một phần của tuổi thanh xuân đang dần trôi đi, giữ lại những khoảng khắc mà quanh đây đang hiện hữu. Lục lại tất cả những tấm hình từ thuở bé, cấp ba, năm 1, năm 2, năm 3, năm 4, làm thành một pic wall, nhìn những người đã từng bước tới, ghé qua, rồi ra khỏi cuộc đời mình thấy vui và cười một mình.Cái dư vị của cuộc sống đang dần hiện lên, nắm bắt, thỏa mãn với nó. Cố gắng tích cóp tháng sau, hoặc tháng sau nữa sẽ mua một cái máy cơ cho riêng mình. Ấy mà cái sự ham thích shopping, mua những thứ vô bổ mỗi khi stress liệu có dừng lại được không nhỉ???

Người ta vui vì những điều nhỏ nhoi, ta cũng vui vì những điều như thế, ví như một hôm vui vì mua được em cooler master đỏ sung sướng cả buổi tối, vui vì gặp lại một người bạn cũ, vui vì cuối cùng cũng làm được cái pic wall, vui vì lang thang trên những con đường quen thuộc, nhìn những điều bình dị mà tưởng chừng như chẳng bao giờ chạm được tới cảm giác, vui chỉ đơn giản là vui vậy thôi. Có một dạo lên một list danh sách những người cần gặp lại, thế là lại chơi thân được với một người bạn cũ thuở xưa xưa, nhắc lại chuyện đó giờ, ồ hóa ra mình là như thế sao. VUI. Trên đời này còn có những người đang lưu lại kí ức về mình một thời tốt đẹp nên giờ phải sống tốt hơn như thế, phải cố gắng nhiều hơn như thế. Ờ, Vui chỉ đơn giản là vui thôi.

Đôi khi có vài thứ tưởng chừng như khác nhau bởi suy nghĩ cảm tính của mình hay của một ai đó thôi. Người ta mong muốn thế nào thì sẽ lèo lái cảm nhận và ý thức như thế. Ví dụ như việc ai cũng tự phát cuồng vì cung hoàng đạo của mình vậy. Suy cho cùng cũng chỉ là cái suy nghĩ cảm tính nhỉ, Làm sao mà dứt bỏ được, mà có dứt bỏ được thì đời có gì vui, khi ấy sẽ chỉ là những cỗ máy làm đúng những điều được tính toán sẵn, làm những điều nên làm. Thế thì thời gian đâu ra mà đi lang thang từ quán cafe này đến quán cafe khác, thời gian đâu, mà ngồi thừ mình ra suốt mấy tiếng đồng hồ để nghe 1 bản nhạc, thời gian đâu mà như lúc này...Ờ, thì là vậy đó, ráng lớn khôn một chút thì đòi hỏi cái này cái kia, chấp nhận đê.

Cái sự ý thức về tuổi già nó tệ hại vô cùng. Thì đành rằng 23 (tính hẳn ra thì mới 21 thôi. hehe) chưa phải là già, nhưng mà còn đâu cái thuở 18, hay 20. Tính ra 23t, chẳng biết mình đang có những gì, có 1 gia đình "hạnh phúc", học một ngôi trường "đàng hoàng", chỗ trọ tạm gọi là ngon lành hơn nhiều người, một cái máy tính bàn cùi mía, một e lap đang cần nâng niu trân trọng, 1 tài khoản có vài ba đồng,...hai mảnh tình vắt vai, một vài mối quan hệ thoáng qua, một cái Tôi đang chết dần chết mòn...Hic, em nay đã già...

How the time passed away? All the trouble that we gave
And all those days we spent out by the lake
Has it all gone to waste? All the promises we made
One by one they vanish just the same

Of all the things I still remember
Summer's never looked the same
The years go by and time just seems to fly by
But the memories remain

In the middle of September we'd still play out in the rain
Nothing to lose but everything to gain
Reflecting now on how things could've been
It was worth it in the end

Now it all seems so clear, there's nothing left to fear
So we made our way by finding what was real
Now the days are so long that summer's moving on
We reach for something that's already gone

We knew we had to leave this town
But we never knew when and we never knew how
We would end up here the way we are
Yeah we knew we had to leave this town
But we never knew when and we never knew how

- SEPTEMBER - DAUGHTRY-
P/S: I'm Ok. How is it going???



Sunday, September 23, 2012

No Pain, No Gain.






Dạo này bị ám ảnh nhiều thứ lắm, hệ quả là bắt đầu rối tinh, rối mù cả lên, nhầm lẫn, sợ hãi, khinh bỉ, bạc nhược, yếu hèn, đau đớn, chới với....chẳng làm được gì.

Hiện tại của hiện tại ta đang bị đơ. Mọi thứ cứ lướt qua vèo vèo, trôi tuột đi, không níu kéo, không đọng lại.

Không gọi tên được trạng thái hiện tại. Vui, không, chẳng có chuyện gì đáng để cười. Buồn, không, chưa đến tình cảnh lang thang cafe một mình. Nhẹ nhõm, không, vẫn có cái gì đó phảng phất qua lại trong tiềm thức. Đau đớn, không, chẳng vật vã khóc lóc, cũng chẳng thất thần mất ăn mất ngủ. Hào hứng, không, hằng ngày cứ đi đi về về trong vô định. Chông chênh, không,... Tóm lại là gì, có chút hụt hẫng, có chút không tin, có chút đau đớn, có chút tự cười với bản thân, có một chút gào thét...

Ờ, nhưng nói chung theo một cách nào đó là vẫn ổn. Cũng là một điều hay, lẩn khuất trong bóng tối, nên có đến và đi cũng chẳng ai biết, chẳng ai nhìn mình với ánh mắt e dè, thương hại. Đừng ai nhắc tới thì đương nhiên vẫn ổn. Mà hễ có người nhắc tới thì cũng ko có quyền đau khổ. Tốt vậy còn gì.
Ờ, mình vẫn ổn, rất ổn...


Sáng nay dậy sớm đi tập thể dục. Không khí trong lành, người thảnh thơi. Cười một mình, cuộc đời vẫn đẹp sao.

Tự hỏi suốt hơn 3 năm qua ta đã đánh đổi cái gì, ngạo mạn của bản thân. Đã có nhiều người đến và đi, với câu hỏi, rốt cuộc T muốn gì. Ờ, thì rốt cuộc ta đã tìm được thứ mà lần đầu nghĩ mình sẽ cố gắng và thay đổi vì nó, lần đầu mình nghĩ nếu đánh mất lần nữa, thì sẽ hối tiếc thì lại bị đá đít một cách không thương tiếc. Ờ, nói yêu thích, ta không yêu thích nó bằng nhiều thứ khác, tất cả đều không tuyệt đối, không phải ở vị trí cao nhất. Nhưng cuối cùng ta đã đánh đổi, ta lựa chọn nó, nhưng nó quay lại tát ta một cái thật đau đấy. Hờ hờ.
Ta đau, nhưng không hiểu sao bản thân vẫn thấy bình thản. Ai mà biết được, ta không biết. Đành thôi vậy, ta ko có những quyền đó. Phải vượt qua bằng một cách khác thôi. Hờ hờ, đời sống lành mạnh thật tuyệt.

Ta vẫn ổn, rất ổn... Hội chứng yêu đời trầm trọng. 



Woke up late today and I still feel the sting of the pain
But I brushed my teeth anyway
I got dressed through the mess and put a smile on my face
I got a little bit stronger
Riding in the car to work and I'm trying to ignore the hurt
So I turned on the radio, stupid song made me think of you
I listened to it for minute but I changed it
I'm getting a little bit stronger, just a little bit stronger

And I'm done hoping that we could work it out
I'm done with how it feels, spinning my wheels
Letting you drag my heart around
And, oh, I'm done thinking that you could ever change

I know my heart will never be the same
But I'm telling myself I'll be okay
Even on my weakest days
I get a little bit stronger

Doesn't happen overnight but you turn around
And a month's gone by and you realize you haven't cried
I'm not giving you a hour or a second or another minute longer
I'm busy getting stronger


A LITTLE BIT STRONGER - SARA EVANS

Saturday, July 28, 2012

Cứ vậy thôi.



Cảm giác bây giờ là gì, việc gọi tên đó cũng chẳng còn quan trọng nữa, đúng hay sai, nên hay không một lúc nào đó cũng chỉ là một câu hỏi không muốn trả lời. Chỉ biết bây giờ là VUI, và thoải mái với nó. Tự ngẫm rằng mình chỉ có 10 năm ở lứa tuổi 20 (mà đã tiêu tốn mất 1/3) và chỉ có 1 năm cuối cho quãng đời sinh viên. Chuyện gì cho qua được thì cho qua, cốt lõi vẫn là hiện tại như thế nào. Rồi có đi đến đâu, khi nhìn lại vẫn cảm thấy không có gì phải nuối tiếc. Dù ngày mai có ra sao, vẫn yêu cái cảm giác của ngày hôm nay.

I've been living with a shadow overhead
I've been sleeping with a cloud above my bed
I've been lonely for so long
Trapped in the past, I just can't seem to move on

I've been hiding all my hopes and dreams away
Just in case I ever need them again someday
I've been setting aside time
To clear a little space in the corners of my mind

All I want to do is find a way back into love
I can't make it through without a way back into love

I've been watching but the stars refuse to shine
I've been searching but I just don't see the signs
I know that it's out there
There's got to be something for my soul somewhere

I've been looking for someone to shed some light
Not somebody just to get me through the night
I could use some direction
And I'm open to your suggestions

All I want to do is find a way back into love
I can't make it through without a way back into love
And if I open my heart again
I guess I'm hoping you'll be there for me in the end

There are moments when I don't know if it's real
Or if anybody feels the way I feel
I need inspiration
Not just another negotiation


-WAY BACK INTO LOVE - HUGH GRANT ft HALEY BENNETT -

Ta cứ sống mà chỉ biết hưởng thụ cảm giác, cứ sống mà chỉ biết có yêu thương phía trước mặt, cứ sống mà không suy xét chuyện ngày hôm qua đã là cái gì, và ngày mai sẽ ra sao thì có phải trả giá không???

Thursday, June 14, 2012

Acoustic bar cho những ngày hè tháng 6.




Lang thang những ngày dài ở nơi quán quen thuộc, ngồi co ro một góc, nghe tiếng nhạc ầm ĩ dội vang bên tai, cảm giác như được lạc ở một nơi nào đó xa lắm. Cảm ơn những ly Whisky Cocktails, những Corona đưa ta về với mộng mi. Cảm ơn Acoustic bar để sau mỗi đêm về chỉ biết vùi đầu trong giấc ngủ, rồi mai khi thức dậy chỉ còn nhận ra, ah ngày đã qua.

I remember years ago
Someone told me I should take
Caution when it comes to love
I did, I did

And you were strong and I was not
My illusion, my mistake
I was careless, I forgot
I did

And now when all is done
There is nothing to say
You have gone and so effortlessly
You have won
You can go ahead tell them

Tell them all I know now
Shout it from the roof tops
Write it on the sky line
All we had is gone now

Tell them I was happy
And my heart is broken
All my scars are open
Tell them what I hoped would be
Impossible, impossible
Impossibl e, impossible

Falling out of love is hard
Falling for betrayal is worst
Broken trust and broken hearts
I know, I know

Thinking all you need is there
Building faith on love is worst
Empty promises will wear
I know, I know

And know when all is gone
There is nothing to say
And if you're done with embarrassing me
On your own you can go ahead tell them

Tell them I was happy
And my heart is broken
All my scars are open
Tell them what I hoped would be
Impossible, impossible
Impossible, impossible
Impossible, impossibe
Ooh impossible (yeah yeah)

- IMPOSSIBLE- SHONTELLE -

Thực sự cảm giác bây giờ là gì, không rõ, hình như là mục ruỗng lắm.

Hôm nay chợt ghé Urban Station, cùng những người bạn thật lạ nhún nhảy theo âm điệu Flamenco giữa đường phố. Thật tuyệt!!! Ngày mai của ngày mai rồi sẽ ra sao???

Phải khác đi thôi, không mãnh mẽ được khì đừng cố tỏ vẻ cứng cỏi, không quên được thì cứ nhớ đến khi nào chán chê thì thôi, không khóc được thì hãy cố mà mỉm cười với những người xung quanh, có mất cảm giác cũng đừng làm đau chính mình. Còn nhiều con đường để mình lựa chon, không hành xử như một kẻ thất bại xấu xí (thực tế vẫn là kẻ thất bại). Cảm ơn những tổn thương của ngày hôm nay để ta biết cái gì đáng để trân trọng và cái gì không đáng để ta phải đau, không đáng để ta gục ngã. Tìm kiếm thế cũng đủ rồi. Em quay về đây!!! Thấy vậy chứ không phải vậy đâu.. Cuộc đời vẫn đẹp sao. Hờ hờ.

Saturday, May 12, 2012

Lớp sơn đỏ.

Cái thói quen xa xỉ tự xửa xưa lại quay về rồi, cũng tốn khá nhiều thời gian để lại chăm chút và đầu tư cho nó. Nhưng mà vui, có chỗ để "cười một mình" và phát hiện cuộc sống còn có nhiều điều thú vị lắm. Ráng mà tận hưởng, ráng mà chơi hết mình, ráng mà "buông thả". Nhiều khi thèm được không là mình lắm (cũng không hẳn). Muốn đi xăm hình, muốn nhuộm tóc đỏ, muốn ăn diện bụi bặm rách rưới, muốn hò hét đã đời, nói những câu mà hồi giờ không dám nói, muốn được ngồi phía sau phóng xe vù vù dek thèm quan tâm thế sự xung quanh, muốn là một Punk girl chính hiệu.
Đó là một thế giới khác, chẳng bao giờ có thể chạm vào được, mơ thì vẫn mơ, hiện thực vẫn là hiện thực. Vẫn ngồi đây với ly Coffee sáng, với bài làm càng dang dở, zoom ra rồi zoom vô như một con điên. Đời còn có nhiều thứ thèm được vươn tới lắm.


Thỉnh thoảng cũng nghĩ ra trường rồi chắc sẽ bỏ đi đâu đó biệt tăm 2-3 năm để làm những điều mình thích, để sống như những gì mình tưởng tượng, để yêu một ai đó chân thành nhưng theo một cách khác. Ừ, chỉ dám mơ được 2-3 năm thôi, đi lâu quá sợ sẽ quên những người ở lại mà ta đã từng yêu thương, rồi muốn tìm lại có lên Google search cũng chẳng ra được những kỉ niệm cũ. Haizz cứ mãi vậy nên rồi cũng sẽ chẳng đi được đâu, lại là một người lơ ngơ giữa một nơi chốn nửa quen thuộc nửa hờ hững này.


Mơ thì lắm người có thể mơ, còn làm mấy ai đã thực hiện được. Đấy rồi cứ như ta bây giờ mắc kẹt trong một mớ cảm xúc hỗn độn và chồng chất thành thử chuyện gì cũng không ra, chuyện gì cũng mơ hồ và không rõ ràng, rồi làm tổn thương chính mình và những người mình quan tâm. Cứ hay làm khác đi những gì mình nghĩ, cứ hay gói ghém cảm xúc lại vì sợ vuột mất nó, rồi lại ngơ ngác tìm kiếm như một lúc nào đó. Hay là mình cứ thử dung hòa nó đi, nghĩ đơn giản ra một chút. Chỉ tính đến chuyện làm sao để đơn giản đi là đã thấy phức tạp lắm rồi, không kiểm soát nổi, dang dở vẫn hoài là dang dở.(Rốt cuộc vẫn là ngụy biện là lấp liếm cho cái sự sống rất nhạt của mình, nhạt cả trong từng cách nghĩ, nhạt trong từng cảm giác yêu thương)


Ôi, đời là gì, đời là cái thứ mà chẳng có khả năng làm ai được hài lòng, ai cũng muốn vứt bỏ mà vẫn phải bám trụ bằng cách này hay cách khác.
You know the bed feels warmer,
Sleeping here alone,
You know I dream in color,
And do the things I want.

You think you got the best of me
Think you had the last laugh
Bet you think that everything good is gone.

Think you left me broken down
Think that i'd come running back
Baby you don't know me, cause you're dead wrong.

What doesn't kill you makes you stronger
stand a little taller
Doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

What doesn't kill you makes a fighter
Footsteps even lighter
Doesn't mean I'm over cause you're gone.
What doesn't kill you makes you stronger, stronger
Just me, Myself and I
What doesn't kill you makes you stronger
Stand a little taller
Doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

You hear that I was starting over with someone new,
They told you I was moving on over you,
You didn't think that I'd come back ,i'd come back swinging
You try to break me but you see

What doesn't kill you makes you stronger
stand a little taller
doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

Thanks to you I got a new thing started
Thanks to you I'm not my broken hearted
Thanks to you I'm finally thinking bout me
You know in the end the day I left was just my beginning in the end...
- STRONGER - KELLY CLARKSON


P/S: Dạo này hay để online, có những câu chuyện khuya đầy thú vị, không đầu không đuôi, với những người bạn tưởng như dần lãng quên, và với những người tưởng chừng ta đã từng né tránh rồi sợ hãi xếp ở một ngăn kéo khác. Lắm lúc, nên thay đổi một chút để đón nhận những điều mới mẻ vào trái tim chật hẹp này. Biết rằng chỉ là sự thay thế cái khoảng trống quý giá ta đã đánh mất nhưng ta cũng chấp nhận thử đánh đổi.

Friday, May 4, 2012

Keep Balance.

Chào tháng Năm bằng những ngày nắng nóng. Yêu quãng thời gian như thế này, là không gì cả, không có tất cả, không suy nghĩ gì cả, không bận tâm gì cả. Thế này cũng tốt, thế kia cũng tốt hiện tại cũng tốt, quá khứ cũng tốt, tương lai ta không đủ sức quan tâm tới. Có thể một khi nào đó nhìn lại ta sẽ ghét ta của ngày hôm nay, ghét cách sống ta đã lựa chọn, để rồi phủ nhận chính mình như ta đã từng. Rồi thì sao chứ??? Lúc đó đã là một ta khác, nó không có quyền được phán xét ta của hiện tại. Có phán xét cũng chẳng làm được gì (Chỉ có thể cười hờ hờ rồi bước tiếp). Muốn để cuộc sống trôi qua theo đúng con đường mà nó cần phải đi, thử đi ngược chiều gió mới biết rằng bản ngã vốn dĩ quá lớn mà đôi chân thì quá yếu mềm. Chấp nhận những gì đang có để biết nâng niu và trân trọng thêm những thứ đã qua. Hãy tạm thời cất giữ cái cảm giác này ở một khoảng không gian khác, một mình ta có thể chạm vào bất cứ lúc nào, một mình ta có quyền tổn thương nó, một mình ta gặm nhấm những gì còn sót lại.

Không hẳn là cảm giác không đủ, tựa hồ như là nó quá đầy cho một suy nghĩ. Là một điều gì đó không thể gọi tên. Đi qua rồi, chợt nhận ra với tay nắm lấy không dễ tí nào, phải biết cách làm ấm nó trước khi đòi chia sẻ.

Biết là sẽ khó chịu, biết là sẽ ngột ngạt, biết là sẽ làm ta loạn lên và không chịu đựng nổi, nhưng ta cần một sự chọn lựa, dù đúng hay sai, dù có thoải mái hay không, cũng là cần thiết và quan trọng cho lúc này. Không muốn mỗi sớm mai thức dậy, cái đầu bị đơ ra vì những ý nghĩ loạn nhịp. Cứ để cảm xúc dẫn lối ta sợ sẽ có lúc ta tự giết chính mình trong giấc mơi. Vậy là quá đủ cho những ngày mưa rồi. (Thực ra, ta không thoải mái, hoàn toàn không thoải mái tí nào nhưng vẫn muốn làm điều ngược lại, chí ít là thời điểm này)

You and I moving in the dark.
Bodies close but souls apart Bodies close but souls apart
Shadowed smiles and secrets unrevealed
I need to know the way you feel

I 'll give you everything I am
And everything I want to be
I'll put it in your hands
If you could open up to me oh
Can't we ever get beyond this wall

'cause all I want is just once
To see you in the light
But you hide behind
The color of the night

I can't go on running from the past
Lave has torn away this mask
And now like clouds like rain I'm drowning and
I blame it all on you
I'm lost - God save me...

'cause all I want is just once
To see you in the light
But you hide behind
The color of the night

'cause all I want is just once
Forever and again
I'm waiting for you, I'm standing in the light
But you hide behind
The color of the night

Please come out from
The color of the night
- The Color Of The Night - Lauren Christy

Tuesday, April 24, 2012

Tháng 4.

Trời ơi, ngoan nào, ngoan nào. Cứ ở yên đó, đừng ngọa nguậy, động đậy nữa. Biết rồi, thấy rồi, không cần phải nhắc, không cần phải lâu lâu bùng phát lên lên, đâm ta 1 phát đau thật là đau, đừng làm ta phát cuồng lên. Đợi đi, đợi ta, nhớ phải đợi ta đi qua mùa bão này nghe. Nhưng mà liệu có vượt qua nổi con trăn này không hả???


Yên nào, bình tĩnh, tập trung.


Gác lại hết đi, dẹp qua một bên, ngẩng mặt lên bơ đi mà sống. Mới có 23 thôi chưa là gì cả, không sao, không sao.


Tạm biệt nhé những ngày "rảnh rỗi sinh nông nổi" (không rảnh thật nhưng cái đầu bị rảnh khi mà mới phát hiện có 1 lỗ hổng )!!! Còn 4 ngày nữa được nghỉ ngơi, 1 tháng nữa tung tăng. Lúc đó tha hồ thích nghĩ gì thì nghĩ, thích làm gì thì làm, thích chơi gì thì chơi...


Bây giờ, ngoan nào, yên nào, tạm thời ngủ yên nhé! Remove. Hờ hờ.


Bao giờ thì hết tháng5 ! aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa(Nhìn mình, nhìn mình, đừng nhìn người, đừng nhìn người)


Ngày tháng trôi đi vui buồn tôi đâu biết chi
Mải mê ganh đua theo phù du chẳg lối thoát
Đời trôi đi mãi rồi một ngày mới thấy giấc mơ qua rồi, ôi đời buồn tênh

Rồi bỗng sáng nay khu vườn xinh đã nở hoa
Tiếng ai vui ca cho tình yêu bỗng chắp cánh
Nhìn sâu ánh mắt thật dịu dàng ta nghe hạnh phúc như về đây....

Có lúc tôi ngục ngã nhìn ngày trôi hững hờ
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thuờg ngày, mà tôi tìm mãi nơi phù du

Bỗng thấy yêu đời quá yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian hạnh phúc đến nhẹ nhàng
Yêu sao những tiếng cười va` những khi bên người ngày chẳg còn lo toan mệt nhoài
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời







-Những Điều Nhỏ Nhoi-

Sunday, April 15, 2012

23.

Ngủ một đêm mê mệt dậy chẳng thấy đời khác gì, biển vẫn xanh và nắng vẫn vàng, tóc vẫn ngắn cũn cỡn, con cá vàng vẫn chết queo, vết thương cái tội tối qua đi lơ ngơ vẫn ở đó. Hờ hờ. Có gì khác????
Ta 23, có vậy thôi. Hờ hờ.


Và mùa thu đã sang con đường lá vàng, bỗng xanh ngỡ ngàng
Dáng em về dịu dàng hồn nhiên, nhẹ nghiêng nắng sớm
Từ giờ em ghé thăm đến nay mấy lần, lá phai mấy mùa
Gió thu buồn từng chiều thương nhớ dấu yêu ngày xưa.

Ngày xưa em đến đây con đường vắng lặng
Bóng nghiêng bước dài, nhẹ nhàng tay cầm tay ko nói, lối thơ yên ngồi
Rồi ngày ta cách xa em buồn từng đêm mong nhớ nơi xưa lối quen hẹn hò
Ngẹn ngào gặp lại nhau đây giờ ngày thu nhớ.

Lối thu
Quên nếu phôi phai bông hôm nay ngát xanh hờn đón em về
Tựa như cơn gió, ngày xưa anh đến ( anh đâu biết )
Dấu yêu xưa ngỡ đã quen bỗng hôm nay bước theo em dắt ta về
Tìm lại yêu thương ấy, tìm lại hương xưa ấy ngỡ mất đi từ lâu (yêu dấu ngỡ phai màu).

Từ ngày quen biết nhau đón đua mấy lần, ngỡ ta lỗi hẹn
Biết đau rằng tình em vẫn thế mỗi thu quay về
Rồi mai kia biết đâu ta được gần nhau mãi mãi không còn cách xa
Ngày buồn sẽ rồi tàn úa theo thu vàng phai.
- LỐI THU EM VỀ - QUỐC THIÊN

Hệ quả của một tuần tâm trạng bị biến động dzữ dzội là tụt cân một cách vèo vèo vô cùng thảm hại, đỉnh điểm của cái sự gầy trong năm qua, đến mức mọi người bắt đầu la toán cả lên. Lên chiến dịch F5 thôi, dậy sớm, Yoga và tăng cân bằng mọi cách. Hờ hờ.

Sunday, March 25, 2012

Tuổi thanh xuân.



Ừ nhỉ, 23 có gọi là già. Nhiều khi nhắm mắt lại, nắm chặt tay tự hỏi tuổi thanh xuân của ta đã trôi qua như thế nào. Tuổi 19 đầy tươi trẻ ấy có bao giờ trở lại.


Đã từng sống theo cái lối suy nghĩ, sống không hồi hận như những người trẻ, vì ta là người trẻ nên ta có thể được tha thứ, vậy giờ còn không???


19, đã trôi qua, với một mối tình đầu, với những người bạn không bao giờ gặp lại, với những mò mẫm tìm kiếm tình cảm đến thế nào mới gọi là yêu, vùng vẫy trong một mớ mâu thuẫn, khao khát được nổi loạn, đập phá, đi tìm thứ có tên là "tự do và cá tính"...


19, mất mát, mọi thứ cứ trôi tuột đi, không níu kéo, không hoạch định.


19, chôn vùi những ước mơ, tự cho mình nằm ngoài mọi quy luật, nhìn về cái khoảng trống của xã hội, để rồi càng cố tách bạch, càng cố giải thoát lại càng lấn sâu vào nỗi cô đơn, trói buộc mình trong cái tù ngục của những lề thói, phải là thế này, phải là thế kia...sợi dây vô hình không dứt được, cố tháo gỡ, lại rối thêm, lại trói chặt.


19, những phút giây bồng bột nông nổi, thăng hoa, rồi đau đớn tột cùng...vết rách của quá khứ có bao giờ lành lại??? trượt chân xuống vực sâu, bị giam cầm ở đó, mục nát...


Những năm tháng đã qua, tuổi trẻ đã qua, bao nhiêu nhiệt huyết, kì vọng, chôn vùi hết trong ngục tù, sai lầm...càng nổi loạn, càng quẫy đạp lại càng đau khổ và mất phương hướng...Đau đớn, tuyệt vọng nhưng biết rằng ta đã từng cố gắng, đã từng hết mình với mộng ước, đã từng được bay nhảy, được sống một cách chân thật và nồng ấm nhất.


19, có gọi là tươi đẹp, ai trả lại cho ta những ngày tháng của lứa tuổi 19.


Giờ, chịu nằm im, nghe ngóng, chờ đợi. Sau bao nhiêu vết thương hằn lại, sau nỗ lực hướng tới cái thanh âm của cuộc sống đầy nhiệt huyết, giờ chỉ trơ lại nỗi vô hồn, chai sạn, không niềm tin, không lối thoát.


Thèm được sống những ngày 19, thèm đắm chìm trong tình cảm mộng mị, quậy phá không lí do...19, mơ mộng...19, giấc mơ vỡ nát...



You don't remember me but i remember you
I lie awake and try so hard not to think of you
But who can decide what they dream?
and dream i do...

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

Have you forgotten all i know
And all we had?
You saw me mourning my love for you
And touched my hand
I knew you loved me then

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

I look in the mirror and see your face
If i look deep enough
So many things inside that are just like you are taking over

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

Taking over me
Your Taking Over Me
Taking over me
Taking over me







- TAKING OVER ME - EVANESCENCE-

Tuesday, March 6, 2012

Rộng.



Lâu nay vẫn hay có kiểu tiêu xài vô lối. Thích nhất là được đi mùa giày xinh, áo đẹp. Lâu lâu lục lại tìm thấy ko ít những thứ còn nguyên tem, chưa đụng đến lần nào. Đi mua hàng hễ thấy đôi giày xinh là tít mắt, dù rằng chẳng vừa chân. Đặc biệt bên cạnh có đôi mắt nào lấp ló dòm ngó là phải lấy cho kì được. Dẫu rằng quá rộng, thế là cứ mang về trưng vậy, chẳng dám mang, đi ko được đã đành có khi còn vấp té. Thế nhưng không đành lòng bỏ lại, đẹp thế mà, phải mang về làm của riêng. Rồi một tháng, hai tháng thế là lãng quên. Để lâu này, mòn mục, cũ rích đi mới thỏa lòng. Đôi lúc cũng cố gắng ướm thử, cố gắng độn thêm, cố gắng cọc cạch, lê được vài bước thì ôi thôi. Đẹp đấy, hài lòng đấy nhưng quá rộng, quá chênh vênh thì cũng thành vô giá trị. Ngẫm rằng có nhiều đôi vừa chân đấy cớ sao không chọn, lúc hỏi ra thì đã quên mất câu trả lời. Loanh quanh, loanh quanh, rồi lại chọn nhầm...Có những thứ là quá sức, nhưng vẫn cứ gồng lên cho phù hợp, rồi thì lọt thỏm trong cái khoảng không thừa thãi. Có những khi biết là không hợp nhưng vẫn cứ cố níu kéo, biết đâu buông ra một phát là đã chẳng thuộc về mình nữa. Nhận ra mọi thứ đều khập khiễng. Cái đôi giày rộng cứ chực văng là bất kì lúc nào ta không để ý, buộc dây thật chặt, nhăn nhúm cả lên cũng chẳng khá hơn tí nào, chỉ càng làm xấu thêm mà thôi. Đời mình đã biết bao lần chọn nhầm như thế, biết bao lần phải tự bơi trong cái ảo tưởng rằng rồi chân ta sẽ to ra thôi. Cứ đợi đi...(đợi đến khi nào ta béo lên, mà sao xa vời thế). Đợi mãi mà chẳng thấy đâu (không biết có bao nhiêu phần trăm nỗ lực trong sự đợi chờ) giày thì vẫn rộng, càng ngày càng cũ đi, vẻ đẹp ban đầu phai nhạt dần, thời trang thì cũng đã qua mùa. Lâu lâu mang ra giặt, hoặc phủ bụi vài lần để biết đã từng có thời gian ta thích nó lắm đấy. Giày thì chẳng có tội, phải chăng là cái người mua nó đã không suy nghĩ sáng suốt, không biết trước biết sau, quá hiếu thắng, cứ lo sợ thứ mình thích một ngày sẽ tìm được đôi chân phù hợp, một ngày nhìn thấy nó tung tăng dạo phố, hẳn sẽ thầm ghen tức trong lòng. Thôi thì cứ mang về vậy, không được thì cũng phải dấu thiệt kĩ, dấu cho kì được, để không ai tìm thấy được. Thử hỏi đã bao lần như thế. Mang trả không được, cho thì ít, giữ lại thì cảm thấy phí, mắc kẹt trong sự lựa chọn của chính mình.


Đôi lần càng cố gắng thì cái nhận được chỉ là sự thất vọng. Thôi thì, vứt bỏ hết cho nhẹ người nhỉ, vừa trống chỗ để những thứ khác có cơ hội chen chân vô, vừa thấy nhẹ nhõm để suốt ngày khỏi lăn tăn suy nghĩ, vừa được mang cái "tiếng thơm" là rộng lượng. Được cả đôi bờ thế mà vẫn chần chừ...nếu giày có chân thì cũng đã mong nó bỏ trốn đi cho rồi. Giày nhỉ???\



 Listen,
To the song here in my heart
A melody I've start
But can't complete

Listen, to the sound from deep within
It's only beginning
To find release

Oh, the time has come for my dreams to be heard
They will not be pushed aside and turned
 Into your own
all cause you won't
Listen....

Listen,
I am alone at a crossroads
I'm not at home, in my own home
And I tried and tried
To say whats on my mind
You should have known
Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice
you gave to me
But now I gotta find, my own..

You should have listened
There is someone here inside
Someone I'd thought had died
So long ago

Oh I'm screaming out, for my dreams to be heard
They will not be pushed aside or worse
Into your own
All cause you won't
Listen...

I don't know where I belong
But I'll be moving on
If you don't....
If you won't....

LISTEN!!! ...
To the song here in my heart
A melody I've start
But I will complete

Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice, you think you gave to me
But now I gotta find, my own..
my ownn...
- LISTEN - BEYONCE