
Dạo này bị ám ảnh nhiều thứ lắm, hệ quả là bắt đầu rối tinh, rối mù cả lên, nhầm lẫn, sợ hãi, khinh bỉ, bạc nhược, yếu hèn, đau đớn, chới với....chẳng làm được gì.
Hiện tại của hiện tại ta đang bị đơ. Mọi thứ cứ lướt qua vèo vèo, trôi tuột đi, không níu kéo, không đọng lại.
Không gọi tên được trạng thái hiện tại. Vui, không, chẳng có chuyện gì đáng để cười. Buồn, không, chưa đến tình cảnh lang thang cafe một mình. Nhẹ nhõm, không, vẫn có cái gì đó phảng phất qua lại trong tiềm thức. Đau đớn, không, chẳng vật vã khóc lóc, cũng chẳng thất thần mất ăn mất ngủ. Hào hứng, không, hằng ngày cứ đi đi về về trong vô định. Chông chênh, không,... Tóm lại là gì, có chút hụt hẫng, có chút không tin, có chút đau đớn, có chút tự cười với bản thân, có một chút gào thét...
Ờ, nhưng nói chung theo một cách nào đó là vẫn ổn. Cũng là một điều hay, lẩn khuất trong bóng tối, nên có đến và đi cũng chẳng ai biết, chẳng ai nhìn mình với ánh mắt e dè, thương hại. Đừng ai nhắc tới thì đương nhiên vẫn ổn. Mà hễ có người nhắc tới thì cũng ko có quyền đau khổ. Tốt vậy còn gì.
Ờ, mình vẫn ổn, rất ổn...
Sáng nay dậy sớm đi tập thể dục. Không khí trong lành, người thảnh thơi. Cười một mình, cuộc đời vẫn đẹp sao.
Tự hỏi suốt hơn 3 năm qua ta đã đánh đổi cái gì, ngạo mạn của bản thân. Đã có nhiều người đến và đi, với câu hỏi, rốt cuộc T muốn gì. Ờ, thì rốt cuộc ta đã tìm được thứ mà lần đầu nghĩ mình sẽ cố gắng và thay đổi vì nó, lần đầu mình nghĩ nếu đánh mất lần nữa, thì sẽ hối tiếc thì lại bị đá đít một cách không thương tiếc. Ờ, nói yêu thích, ta không yêu thích nó bằng nhiều thứ khác, tất cả đều không tuyệt đối, không phải ở vị trí cao nhất. Nhưng cuối cùng ta đã đánh đổi, ta lựa chọn nó, nhưng nó quay lại tát ta một cái thật đau đấy. Hờ hờ.
Ta đau, nhưng không hiểu sao bản thân vẫn thấy bình thản. Ai mà biết được, ta không biết. Đành thôi vậy, ta ko có những quyền đó. Phải vượt qua bằng một cách khác thôi. Hờ hờ, đời sống lành mạnh thật tuyệt.
Ta vẫn ổn, rất ổn... Hội chứng yêu đời trầm trọng.
Woke up late today and I still feel the sting of the pain
But I brushed my teeth anyway
I got dressed through the mess and put a smile on my face
I got a little bit stronger
Riding in the car to work and I'm trying to ignore the hurt
So I turned on the radio, stupid song made me think of you
I listened to it for minute but I changed it
I'm getting a little bit stronger, just a little bit stronger
And I'm done hoping that we could work it out
I'm done with how it feels, spinning my wheels
Letting you drag my heart around
And, oh, I'm done thinking that you could ever change
I know my heart will never be the same
But I'm telling myself I'll be okay
Even on my weakest days
I get a little bit stronger
Doesn't happen overnight but you turn around
And a month's gone by and you realize you haven't cried
I'm not giving you a hour or a second or another minute longer
I'm busy getting stronger
A LITTLE BIT STRONGER - SARA EVANS
No comments:
Post a Comment