Lăng nhăng trong tư tưởng.
Thursday, July 29, 2010
Sunday, June 6, 2010
Empty
Tình hình là cậu xa tớ cũng đc một thời gian rồi nhỉ. Ngày trc lúc nào cậu cũng ở bên cạnh tớ cả, mỗi lần tớ giận dỗi rồi trút hết mọi bực tức lên cậu, cậu chỉ im lặng và lắng nghe tớ, cậu biết tớ thích được nghe j. Thế mà cậu lại ra đi ko một lời từ biệt, quá đột ngột sự tưởng tượng có phong phú đến cỡ nào cũng ko thể ngờ đc lại xảy ra ngày hôm đó. Cậu có biết khi nghe được tin của cậu tớ chỉ biết bàng hoàng, đứng chết lặng, có cảm giác cổ họng đau rát, nhưng ko bật khóc được. Có lẽ sự đến và đi đối với tớ đã quá quen thuộc rồi. Cũng tại tớ cả thôi, tại tớ thôi, từ cái dạo ấy, tớ hờ hững với cậu, chẳng thèm quan tâm và ngó ngàng đến cậu, Tớ biết lỗi rồi. Thật đấy. Cậu gắn bó với tớ lâu nhất mà cũng hơn 1 năm rồi còn j, cậu phải hiểu tớ chứ. Biết bao kỉ niệm trong thời gian ấy, sao cậu nỡ bỏ tớ mà đi. Liệu cậu có tìm được ng mới tốt hơn tớ, trong kỉ kỉ niệm vẫn ngập đầy trong cả tớ và cậu, ng ta có thể xóa mọi kí ức của cậu ko. Tớ muốn cậu quay về bằng cách này hay cách khác tớ vẫn luôn luôn chấp nhận. Tuy ngày cậu đi tớ cũng đã có ng mới, nhưng làm sao thay thế được cậu, cậu luôn chiếm mọi vị trí quan trọng trong tớ.
P/S:Điện thoại của T ơi, huhuhu.....
Monday, May 10, 2010
Nhảm.
Nhẹ nhàng, và thanh thản...
Ôi, ng ta luôn trân trọng những ai biết đợi chờ....
Đang lên bài, onl, đọc một dòng tít thú vị, tuy ko dành cho mình. Thú vị đến mức ném bài đi ngủ.
Thanh thản, nhẹ nhàng....
Entry nhảm nhất từng viết.
Lộn xộn và phức tạp.
"Ôi, chưa từng vui như vậy"
Thấy vậy chứ ko phải vậy đâu.
Gỉa tạo.
Thật.
Friday, March 5, 2010
Bạn
Một cuộc đàm thoại nhỏ. Vẫn cứ hay lo lắng cậu bước lạc đường, cứ sợ rằng sẽ chẳng thấy cậu cười. Tớ còn nhớ giây phút tớ viết vào phiếu đăng kí cho cậu, bỏ cả buổi chiều để viết nên những nét chữ khó khăn, rõ là cậu đầy phân vân và lo lắng, rõ là tớ đã sms rằng tớ ko thik cậu học ở đó. Nhưng rồi cậu vẫn cứ bước đi đấy thôi.
Tớ chẳng thik ng ta khuyên nhủ tớ phải sống như thế nào và lựa chọn ra sao, nên ít khi nào tớ chọn những loại sách của First News. Vậy mà tớ lại nói những điều ấy với cậu, tớ hiểu cậu ko hài lòng. Ko dám chắc rằng còn hiểu cậu như ngày trc, vốn dĩ lúc đó đã là ko, nhưng hình như cậu ko hài lòng nên mới out như thế. Ng ta luôn biết trc có vấp ngã nhưng vẫn cứ cắm đầu chạy.
Tớ thấy mình trong những câu giải thik của cậu. 20, một con số thật tròn trịa và đẹp, đấy có phải là giây phút mà ng ta cần sống hết mình nhất. Nhưng hình như cả tớ và cậu đang cùng bước trên một sợi dây bị chùng, ai đó đã vô tình buông thõng. Sự đồng điệu tớ nhận ra rõ, nhưng tớ vẫn cứ muốn cậu rời khỏi nó mà bước tiếp. Chúng ta chẳng còn là những cô, cậu mười hai như lúc nào. Đúng, cậu 20, tớ 20. Phải tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Những gì cậu đang suy nghĩ, tớ đã trải qua, tớ đã tuyệt vọng, đã hụt hẫng biết bao nhiêu thì bây giờ cậu cũng chẳng hơn j. Có vẻ như khi ng ta nghĩ mình ko làm đc thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ làm đc, "chẳng phải cố gắng là đc sao".
Những câu chuyện nội cậu kể tớ vẫn nghe hằng ngày và tớ thấy mình thật ko xứng đáng. Ko dám dùng đến từ "kì vọng". Bao nhiêu điều giá như đang hiện ra, giá như cậu chịu khó đọc những cuốn sách của tớ thì biết đâu hôm nay tớ sẽ ko phải viết những dòng này. Cậu cứ thử tưởng tượng, 2 năm , đã 2 năm rồi, mới nhận ra cái điều muộn màng đó, sao ko phải là sớm hơn.
Tớ ko hề có ý định ngăn cản cậu, nó ko có cái quyền đó. Nếu cậu thật sự đã lựa chọn, tớ sẽ đi chung con đường với cậu. Vẫn là ng bạn phổ thông mà tớ yêu quý nhất.
Sunday, February 21, 2010
Phố.
Một chuyến đi đầy mệt mỏi và rệu rã. Chưa ngửi được hương vị tết thì hình như Hạ đã vội vã kéo tới. Chút se lạnh cuối xuân đủ làm nao lòng người. Không khí Tết nặng nề, trống rỗng.
Chưa bao giờ cảm giác lại ngột ngạt như thế.Ánh đèn phố thị hắt vào ly cafe, sóng sánh. Cần ghép lại những mảng màu lãng quên. Thêm ít sắc đỏ để níu kéo chút khí xuân.
Phố thị - những con đường mới, những cái tên xa lạ. Chạy mãi, chạy mãi, gió lùa vào tóc rối.
Lặng lẽ nghe âm vang của gió. Bình yên, khi được chia sẻ. Ừ, thì 4 năm nữa, vẫn đợi. Những câu nói bâng quơ rơi rớt vào hư không.
Phố thị - Sóng vẫn vỗ như muôn đời, hương biển làm mắt cay xè, hình như cát đã xóa mất dấu chân nên không có lối về.
Phố thị - Mai vàng vẫn nở, nhưng màu nhạt thết. 5 ngày chẳng còn bông nào nữa, vội vàng và gấp gáp. Hẹn năm sau.
Phố thị - Hi vọng sẽ có một căn nhà nhỏ, mái tranh. Đường vào lát sỏi, nghe âm thanh lạo xạo dưới chân. Sẽ trồng một cây Hoàng lan, tỏa hương thơm ngát, sẽ trồng những chậu hoa cúc, mùi của đất làm tâm hồn thanh sạch, thâm chí còn quên cả mùi thuốc súng. Sẽ có một bậu cửa thật to, ngồi đó nghe tiếng sóng và nghe Trịnh. Ừ, chắc sẽ giống căn nhà của Arthur.
"Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó
Từng bạn bè chung , những con đường nhỏ
Hoa sữa , vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm ..."
- Hoa Sữa-
Phố thị - Cơn mưa phùn nhỏ, giấu mưa trong vạt áo.
Phố thị - Mưa đấy, nắng đấy, ào ạt kéo tới. Nắng gắt, mắt nheo lại, thế giới thật nhỏ bé, dáng gầy, vòng xe vẫn quay.
Phố thị - Không ồn ào mà cũng chẳng trầm lắng - Phố thị - tà áo bay, trắng tinh khôi che mờ đối mắt. Đã từng là một trong số đó, bao giận hờn đã tan biến chỉ còn lại triếng trống trường rộn rã, và một bức hình thu trong ánh mắt.
Phố thi - Tóc thầy bạc như sương rơi trên tóc, vẫn giọng thật trầm, đôi mắt như soi rọi vào cả tâm can.
Phố thị - Giọng người cha trầm buồn, bóng mẹ hắt nhẹ lên vách tường cũ, một lần con sai lầm, lặng im, nhưng đủ cho con hiểu là nên từ bỏ suy nghĩ ngốc nghếch ấy đi.
Phố thi - Thu hết vào trong tầm mắt, lưu giữ nét cũ kĩ và hoang sơ.
"Nhớ nhung bỗng về làm chút mây hồng
Vẽ lên phố thị thời tuổi thơ tôi
Mộng mơ hoa bướm ngày tháng rong chơi
Tình yêu cao vút tựa gió bên trong
Ước mơ xuân ngời bây giờ thảnh thơi."
- Còn đó chút hồng phai-
Phố thị - Yêu biển, thích đồng bằng nhưng sẽ chọn cao nguyên lộng gió.
Phố thị - Yêu đỏ, thích vàng nhưng sẽ chọn sắc nâu nồng ấm.
Phố thị - vẫn nồng nàn mùi hoa sữa, thế nhưng chẳng còn ai chạy chậm lại để ngửi mùi hoa sữa lan tỏa vào hơi sương. Trắng muốt, tinh khiết và cả mãnh liệt. Hè sau có lẽ chẳng còn mùi hương đó.
Wednesday, January 13, 2010
Gió.
Tháng 8 đã qua, nhớ hoài một ngày tháng 8. Nắng gắt hắt trên vai, hai cái bóng đổ dài. Ai đã lướt qua ai?
Một cái bóng lặng lẽ, một cái bóng vội ngang qua. Một bàn tay vẫy chào. Một nụ cười, nắng hắt.
Một góc sân nhỏ hẹp, mênh mang, ai đó vẫn ngồi. Ai đó vẫn biết. Khuất bóng.
Tháng 8, sân tr vắng lặng. Chếnh choáng vì những câu chuyện mới, lạc lối với những dòng hồi ức cũ. Tháng 8, vội vàng qua, như câu nói khẽ.
Sâu trong mắt, một trò chơi viết vội, không kịch bản, không lời thoại. Sâu quá, nắng chẳng buồn soi rọi.
Lời nói, thoáng qua, vương hoài trên tóc ai, đọng lại mãi. Ngốc mãi.
Tháng 8, hơi men còn nồng, tìm, tìm, tìm, mãi chẳng thấy lối cũ. Xa lạ lắm, cho một ng mải rong chơi.
Tháng 8, ai đó quên, ai đó nhớ, vệt màu loang dài trên kí ức.
Chờ một cơn mưa phùn mùa xuân, chờ một chút gió gạt bỏ cái nóng của tháng 8 ấy. Chờ một cơn gió, cơn gió của năm cũ, cơn gió của năm cũ.
Đã mải miết rong chơi, chân đã mỏi, môi đã khô, tóc đã rối. Muốn đc quay nhìn lại. Vẫn thấy cái bóng của một ngày tháng 8. Dù nắng tắt, vẫn thấy cái bóng của một ngày tháng 8.
Subscribe to:
Posts (Atom)



