Saturday, May 12, 2012

Lớp sơn đỏ.

Cái thói quen xa xỉ tự xửa xưa lại quay về rồi, cũng tốn khá nhiều thời gian để lại chăm chút và đầu tư cho nó. Nhưng mà vui, có chỗ để "cười một mình" và phát hiện cuộc sống còn có nhiều điều thú vị lắm. Ráng mà tận hưởng, ráng mà chơi hết mình, ráng mà "buông thả". Nhiều khi thèm được không là mình lắm (cũng không hẳn). Muốn đi xăm hình, muốn nhuộm tóc đỏ, muốn ăn diện bụi bặm rách rưới, muốn hò hét đã đời, nói những câu mà hồi giờ không dám nói, muốn được ngồi phía sau phóng xe vù vù dek thèm quan tâm thế sự xung quanh, muốn là một Punk girl chính hiệu.
Đó là một thế giới khác, chẳng bao giờ có thể chạm vào được, mơ thì vẫn mơ, hiện thực vẫn là hiện thực. Vẫn ngồi đây với ly Coffee sáng, với bài làm càng dang dở, zoom ra rồi zoom vô như một con điên. Đời còn có nhiều thứ thèm được vươn tới lắm.


Thỉnh thoảng cũng nghĩ ra trường rồi chắc sẽ bỏ đi đâu đó biệt tăm 2-3 năm để làm những điều mình thích, để sống như những gì mình tưởng tượng, để yêu một ai đó chân thành nhưng theo một cách khác. Ừ, chỉ dám mơ được 2-3 năm thôi, đi lâu quá sợ sẽ quên những người ở lại mà ta đã từng yêu thương, rồi muốn tìm lại có lên Google search cũng chẳng ra được những kỉ niệm cũ. Haizz cứ mãi vậy nên rồi cũng sẽ chẳng đi được đâu, lại là một người lơ ngơ giữa một nơi chốn nửa quen thuộc nửa hờ hững này.


Mơ thì lắm người có thể mơ, còn làm mấy ai đã thực hiện được. Đấy rồi cứ như ta bây giờ mắc kẹt trong một mớ cảm xúc hỗn độn và chồng chất thành thử chuyện gì cũng không ra, chuyện gì cũng mơ hồ và không rõ ràng, rồi làm tổn thương chính mình và những người mình quan tâm. Cứ hay làm khác đi những gì mình nghĩ, cứ hay gói ghém cảm xúc lại vì sợ vuột mất nó, rồi lại ngơ ngác tìm kiếm như một lúc nào đó. Hay là mình cứ thử dung hòa nó đi, nghĩ đơn giản ra một chút. Chỉ tính đến chuyện làm sao để đơn giản đi là đã thấy phức tạp lắm rồi, không kiểm soát nổi, dang dở vẫn hoài là dang dở.(Rốt cuộc vẫn là ngụy biện là lấp liếm cho cái sự sống rất nhạt của mình, nhạt cả trong từng cách nghĩ, nhạt trong từng cảm giác yêu thương)


Ôi, đời là gì, đời là cái thứ mà chẳng có khả năng làm ai được hài lòng, ai cũng muốn vứt bỏ mà vẫn phải bám trụ bằng cách này hay cách khác.
You know the bed feels warmer,
Sleeping here alone,
You know I dream in color,
And do the things I want.

You think you got the best of me
Think you had the last laugh
Bet you think that everything good is gone.

Think you left me broken down
Think that i'd come running back
Baby you don't know me, cause you're dead wrong.

What doesn't kill you makes you stronger
stand a little taller
Doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

What doesn't kill you makes a fighter
Footsteps even lighter
Doesn't mean I'm over cause you're gone.
What doesn't kill you makes you stronger, stronger
Just me, Myself and I
What doesn't kill you makes you stronger
Stand a little taller
Doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

You hear that I was starting over with someone new,
They told you I was moving on over you,
You didn't think that I'd come back ,i'd come back swinging
You try to break me but you see

What doesn't kill you makes you stronger
stand a little taller
doesn't mean I'm lonely when I'm alone.

Thanks to you I got a new thing started
Thanks to you I'm not my broken hearted
Thanks to you I'm finally thinking bout me
You know in the end the day I left was just my beginning in the end...
- STRONGER - KELLY CLARKSON


P/S: Dạo này hay để online, có những câu chuyện khuya đầy thú vị, không đầu không đuôi, với những người bạn tưởng như dần lãng quên, và với những người tưởng chừng ta đã từng né tránh rồi sợ hãi xếp ở một ngăn kéo khác. Lắm lúc, nên thay đổi một chút để đón nhận những điều mới mẻ vào trái tim chật hẹp này. Biết rằng chỉ là sự thay thế cái khoảng trống quý giá ta đã đánh mất nhưng ta cũng chấp nhận thử đánh đổi.

No comments:

Post a Comment