Sunday, March 25, 2012

Tuổi thanh xuân.



Ừ nhỉ, 23 có gọi là già. Nhiều khi nhắm mắt lại, nắm chặt tay tự hỏi tuổi thanh xuân của ta đã trôi qua như thế nào. Tuổi 19 đầy tươi trẻ ấy có bao giờ trở lại.


Đã từng sống theo cái lối suy nghĩ, sống không hồi hận như những người trẻ, vì ta là người trẻ nên ta có thể được tha thứ, vậy giờ còn không???


19, đã trôi qua, với một mối tình đầu, với những người bạn không bao giờ gặp lại, với những mò mẫm tìm kiếm tình cảm đến thế nào mới gọi là yêu, vùng vẫy trong một mớ mâu thuẫn, khao khát được nổi loạn, đập phá, đi tìm thứ có tên là "tự do và cá tính"...


19, mất mát, mọi thứ cứ trôi tuột đi, không níu kéo, không hoạch định.


19, chôn vùi những ước mơ, tự cho mình nằm ngoài mọi quy luật, nhìn về cái khoảng trống của xã hội, để rồi càng cố tách bạch, càng cố giải thoát lại càng lấn sâu vào nỗi cô đơn, trói buộc mình trong cái tù ngục của những lề thói, phải là thế này, phải là thế kia...sợi dây vô hình không dứt được, cố tháo gỡ, lại rối thêm, lại trói chặt.


19, những phút giây bồng bột nông nổi, thăng hoa, rồi đau đớn tột cùng...vết rách của quá khứ có bao giờ lành lại??? trượt chân xuống vực sâu, bị giam cầm ở đó, mục nát...


Những năm tháng đã qua, tuổi trẻ đã qua, bao nhiêu nhiệt huyết, kì vọng, chôn vùi hết trong ngục tù, sai lầm...càng nổi loạn, càng quẫy đạp lại càng đau khổ và mất phương hướng...Đau đớn, tuyệt vọng nhưng biết rằng ta đã từng cố gắng, đã từng hết mình với mộng ước, đã từng được bay nhảy, được sống một cách chân thật và nồng ấm nhất.


19, có gọi là tươi đẹp, ai trả lại cho ta những ngày tháng của lứa tuổi 19.


Giờ, chịu nằm im, nghe ngóng, chờ đợi. Sau bao nhiêu vết thương hằn lại, sau nỗ lực hướng tới cái thanh âm của cuộc sống đầy nhiệt huyết, giờ chỉ trơ lại nỗi vô hồn, chai sạn, không niềm tin, không lối thoát.


Thèm được sống những ngày 19, thèm đắm chìm trong tình cảm mộng mị, quậy phá không lí do...19, mơ mộng...19, giấc mơ vỡ nát...



You don't remember me but i remember you
I lie awake and try so hard not to think of you
But who can decide what they dream?
and dream i do...

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

Have you forgotten all i know
And all we had?
You saw me mourning my love for you
And touched my hand
I knew you loved me then

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

I look in the mirror and see your face
If i look deep enough
So many things inside that are just like you are taking over

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

I believe in you
I'll give up everything just to find you
I have to be with you to live to breathe
You're taking over me

Taking over me
Your Taking Over Me
Taking over me
Taking over me







- TAKING OVER ME - EVANESCENCE-

Tuesday, March 6, 2012

Rộng.



Lâu nay vẫn hay có kiểu tiêu xài vô lối. Thích nhất là được đi mùa giày xinh, áo đẹp. Lâu lâu lục lại tìm thấy ko ít những thứ còn nguyên tem, chưa đụng đến lần nào. Đi mua hàng hễ thấy đôi giày xinh là tít mắt, dù rằng chẳng vừa chân. Đặc biệt bên cạnh có đôi mắt nào lấp ló dòm ngó là phải lấy cho kì được. Dẫu rằng quá rộng, thế là cứ mang về trưng vậy, chẳng dám mang, đi ko được đã đành có khi còn vấp té. Thế nhưng không đành lòng bỏ lại, đẹp thế mà, phải mang về làm của riêng. Rồi một tháng, hai tháng thế là lãng quên. Để lâu này, mòn mục, cũ rích đi mới thỏa lòng. Đôi lúc cũng cố gắng ướm thử, cố gắng độn thêm, cố gắng cọc cạch, lê được vài bước thì ôi thôi. Đẹp đấy, hài lòng đấy nhưng quá rộng, quá chênh vênh thì cũng thành vô giá trị. Ngẫm rằng có nhiều đôi vừa chân đấy cớ sao không chọn, lúc hỏi ra thì đã quên mất câu trả lời. Loanh quanh, loanh quanh, rồi lại chọn nhầm...Có những thứ là quá sức, nhưng vẫn cứ gồng lên cho phù hợp, rồi thì lọt thỏm trong cái khoảng không thừa thãi. Có những khi biết là không hợp nhưng vẫn cứ cố níu kéo, biết đâu buông ra một phát là đã chẳng thuộc về mình nữa. Nhận ra mọi thứ đều khập khiễng. Cái đôi giày rộng cứ chực văng là bất kì lúc nào ta không để ý, buộc dây thật chặt, nhăn nhúm cả lên cũng chẳng khá hơn tí nào, chỉ càng làm xấu thêm mà thôi. Đời mình đã biết bao lần chọn nhầm như thế, biết bao lần phải tự bơi trong cái ảo tưởng rằng rồi chân ta sẽ to ra thôi. Cứ đợi đi...(đợi đến khi nào ta béo lên, mà sao xa vời thế). Đợi mãi mà chẳng thấy đâu (không biết có bao nhiêu phần trăm nỗ lực trong sự đợi chờ) giày thì vẫn rộng, càng ngày càng cũ đi, vẻ đẹp ban đầu phai nhạt dần, thời trang thì cũng đã qua mùa. Lâu lâu mang ra giặt, hoặc phủ bụi vài lần để biết đã từng có thời gian ta thích nó lắm đấy. Giày thì chẳng có tội, phải chăng là cái người mua nó đã không suy nghĩ sáng suốt, không biết trước biết sau, quá hiếu thắng, cứ lo sợ thứ mình thích một ngày sẽ tìm được đôi chân phù hợp, một ngày nhìn thấy nó tung tăng dạo phố, hẳn sẽ thầm ghen tức trong lòng. Thôi thì cứ mang về vậy, không được thì cũng phải dấu thiệt kĩ, dấu cho kì được, để không ai tìm thấy được. Thử hỏi đã bao lần như thế. Mang trả không được, cho thì ít, giữ lại thì cảm thấy phí, mắc kẹt trong sự lựa chọn của chính mình.


Đôi lần càng cố gắng thì cái nhận được chỉ là sự thất vọng. Thôi thì, vứt bỏ hết cho nhẹ người nhỉ, vừa trống chỗ để những thứ khác có cơ hội chen chân vô, vừa thấy nhẹ nhõm để suốt ngày khỏi lăn tăn suy nghĩ, vừa được mang cái "tiếng thơm" là rộng lượng. Được cả đôi bờ thế mà vẫn chần chừ...nếu giày có chân thì cũng đã mong nó bỏ trốn đi cho rồi. Giày nhỉ???\



 Listen,
To the song here in my heart
A melody I've start
But can't complete

Listen, to the sound from deep within
It's only beginning
To find release

Oh, the time has come for my dreams to be heard
They will not be pushed aside and turned
 Into your own
all cause you won't
Listen....

Listen,
I am alone at a crossroads
I'm not at home, in my own home
And I tried and tried
To say whats on my mind
You should have known
Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice
you gave to me
But now I gotta find, my own..

You should have listened
There is someone here inside
Someone I'd thought had died
So long ago

Oh I'm screaming out, for my dreams to be heard
They will not be pushed aside or worse
Into your own
All cause you won't
Listen...

I don't know where I belong
But I'll be moving on
If you don't....
If you won't....

LISTEN!!! ...
To the song here in my heart
A melody I've start
But I will complete

Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice, you think you gave to me
But now I gotta find, my own..
my ownn...
- LISTEN - BEYONCE