Sunday, February 21, 2010

Phố.


Một chuyến đi đầy mệt mỏi và rệu rã. Chưa ngửi được hương vị tết thì hình như Hạ đã vội vã kéo tới. Chút se lạnh cuối xuân đủ làm nao lòng người. Không khí Tết nặng nề, trống rỗng. 

Chưa bao giờ cảm giác lại ngột ngạt như thế.Ánh đèn phố thị hắt vào ly cafe, sóng sánh. Cần ghép lại những mảng màu lãng quên. Thêm ít sắc đỏ để níu kéo chút khí xuân.

Phố thị - những con đường mới, những cái tên xa lạ. Chạy mãi, chạy mãi, gió lùa vào tóc rối. 

Lặng lẽ nghe âm vang của gió. Bình yên, khi được chia sẻ. Ừ, thì 4 năm nữa, vẫn đợi. Những câu nói bâng quơ rơi rớt vào hư không.

Phố thị - Sóng vẫn vỗ như muôn đời, hương biển làm mắt cay xè, hình như cát đã xóa mất dấu chân nên không có lối về.

Phố thị - Mai vàng vẫn nở, nhưng màu nhạt thết. 5 ngày chẳng còn bông nào nữa, vội vàng và gấp gáp. Hẹn năm sau.

Phố thị - Hi vọng sẽ có một căn nhà nhỏ, mái tranh. Đường vào lát sỏi, nghe âm thanh lạo xạo dưới chân. Sẽ trồng một cây Hoàng lan, tỏa hương thơm ngát, sẽ trồng những chậu hoa cúc, mùi của đất làm tâm hồn thanh sạch, thâm chí còn quên cả mùi thuốc súng. Sẽ có một bậu cửa thật to, ngồi đó nghe tiếng sóng và nghe Trịnh. Ừ, chắc sẽ giống căn nhà của Arthur.
"Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó 
Từng bạn bè chung , những con đường nhỏ 
Hoa sữa , vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm ..."

- Hoa Sữa-

Phố thị - Cơn mưa phùn nhỏ, giấu mưa trong vạt áo.

Phố thị - Mưa đấy, nắng đấy, ào ạt kéo tới. Nắng gắt, mắt nheo lại, thế giới thật nhỏ bé, dáng gầy, vòng xe vẫn quay.

Phố thị - Không ồn ào mà cũng chẳng trầm lắng - Phố thị - tà áo bay, trắng tinh khôi che mờ đối mắt. Đã từng là một trong số đó, bao giận hờn đã tan biến chỉ còn lại triếng trống trường rộn rã, và một bức hình thu trong ánh mắt.

Phố thi - Tóc thầy bạc như sương rơi trên tóc, vẫn giọng thật trầm, đôi mắt như soi rọi vào cả tâm can. 

Phố thị - Giọng người cha trầm buồn, bóng mẹ hắt nhẹ lên vách tường cũ, một lần con sai lầm, lặng im, nhưng đủ cho con hiểu là nên từ bỏ suy nghĩ ngốc nghếch ấy đi. 

Phố thi - Thu hết vào trong tầm mắt, lưu giữ nét cũ kĩ và hoang sơ.
"Nhớ nhung bỗng về làm chút mây hồng
Vẽ lên phố thị thời tuổi thơ tôi
Mộng mơ hoa bướm ngày tháng rong chơi
Tình yêu cao vút tựa gió bên trong
Ước mơ xuân ngời bây giờ thảnh thơi."
- Còn đó chút hồng phai-

Phố thị - Yêu biển, thích đồng bằng nhưng sẽ chọn cao nguyên lộng gió.
Phố thị - Yêu đỏ, thích vàng nhưng sẽ chọn sắc nâu nồng ấm.
Phố thị - vẫn nồng nàn mùi hoa sữa, thế nhưng chẳng còn ai chạy chậm lại để ngửi mùi hoa sữa lan tỏa vào hơi sương. Trắng muốt, tinh khiết và cả mãnh liệt. Hè sau có lẽ chẳng còn mùi hương đó.