Thursday, May 16, 2013

Sáng nghe chuyện li kì.

Cảng lúc càng thấy mình thật tệ, trình giả vờ lại nâng thêm 1 level nữa rồi. Đỉnh thật á, biết mà giả như ko biết. Ngộ ghê á. Thế cũng hay, lặng yên nghe câu chuyện của những người khác và gặp nhấm, suy diễn một mình, đôi khi cũng thấy thú vị, đôi khi thấy mình thiệt rất khủng khiếp, có phần hơi không tốt. Nhưng biết sao được, bản chất là vậy rồi. Là kẻ ngu ngơ và khờ dại, rồi tự khinh bỉ đời, khinh bỉ người, khinh bỉ mình gấp vạn lần.

Riết cảm giác không có gì quá bất ngờ nữa, mọi thứ dường như đoán được đôi phần. Ta muốn hét lên vào mặt người ta rằng, không thik cái loại người sàn xê dzậy, nhưng ta chọn cách im lặng, và tự gặm nhấm. Có vậy thôi. Không cần người biết, ta đã biết, ta biết thì ta thấy dzui thôi.

Sunday, May 5, 2013

Aroma0505

Ta đang sống trong thế giới của riêng ta, gò bó và tăm tối. Tháng Năm cứ ùa về với những ngột ngạt khó chịu, tháng Năm năm ngoái cũng thế năm nay cũng thế, 2-3 năm trước cũng chẳng khác hơn, cứ như một lẽ tự nhiên, dù muốn hay không nó vẫn cứ đến. Ta bơ vơ, lạc lõng giữa hàng loạt những sự kiện ập về, tại sao lại là lúc này, tại sao lại là cảm giác này??? Khi người ta đã thấy khó khăn chỉ cần một vết cào sướt nhỏ cũng đủ rỉ máu. Liệu rằng có lối thoát nào cho các tâm hồn đang ngày càng mục nát này hay không??? Đã cố gắng biết bao nhiêu, đã tự hứa hãy sống thật tốt, hãy vui lên bởi cuộc đời này là chính ta, không ai có khả năng làm ta đau khổ chỉ là tự do ta đang làm đau chính ta thôi. Nhưng các khoảng trống cứ tháng Năm về lại xuất hiện, ta không hiểu mình đang chênh vênh vì lẽ gì, chỉ là cảm giác không tốt, chỉ là tháng Năm chứ không phải những ngày của tháng Ba hay tháng Bốn. Căn bệnh ấy không có nguyên nhân làm sao có thể vượt qua. Đầu óc quay cuồng, ngờ vực, chông chênh, tâm trạng luôn ở trạng thái căng thẳng, sẵn sàng hét lên bất cứ lúc nào. Tại sao lại là lúc này, khi các chết đang rất kề bên???

Ta cảm giác rằng ta đang rơi, mất kiểm soát. Giam cầm trong cái hố sâu mà cứ ngỡ như mình đã vượt qua, ngỡ rằng sẽ mãi mãi là một góc khuất được che kín. Tồi tệ. Bài vở, cảm giác, bạn bè, người thân... đang vuột ra khỏi tầm tay. Và ta thật sự đang rơi, sợ hãi...Dạo này giấc mơ cứ ám ảnh, giấc mơ đứng bên vực thẳm, thả thân mình trong gió lập đi lập lại, ám ảnh cả lúc này, hình ảnh ấy không xóa bỏ được. Là một kết cục chăng??? Xin hãy kéo ta ra khỏi sự tồi tệ này, hãy cho ta một con đường đủ để ta có thể tự do. Ta muốn được tự do...thoát khỏi những nghi ngờ mệt mỏi, nhạy cảm thái quá là một cái tội. Khó thở, tức ngực, u ám, chết chóc...Xin hãy cho ta được dừng lại, rời khỏi nơi chốn hãy, hãy cho ta ngừng đấu tranh. 

Saturday, May 4, 2013

Aroma 0405

Chiều, lại ngồi co ro trong quán cafe quen thuộc. Quán gì mà bao năm tháng mở đúng 1 list nhạc, nghe đi nghe lại thiệt sầu não. Qua khung kính cửa sổ mưa còn lất phất vài hạt, tâm trạng thiệt muốn ngừng cuộc sống lại ở đây. Đứng yên luôn cho rồi. Người đơ ra ko biết làm gì cả, theo lý thuyết cá nhân, khoảng khắc này được nằm lăn ra sẽ tốt, nhắm mắt lại để yên tất cả những suy nghĩ khó khăn đang bủa vây trôi qua, tự giác nó sẽ không còn cảm giác thôi. 

Phản qua kính thấy lờ mờ bóng dáng mình ở trong đó, tự thấy nhạt nhòa và đơn độc. Nhược điểm lớn nhất của mình là quá nhạy cảm và đa nghi. Cảm giác xấu chưa bao giờ sai cả, ta biết và ta ngừng đấu tranh, nên ta thất bại từ khi cuộc chiến còn chưa bắt đầu. Bởi ta ko biết phải làm gì khi mà ta còn không tin chính ta, ta còn thấy rằng ta sẽ từ bỏ thì dũng cảm nào để chiến đấu chứ. Càng ngày mọi thứ càng thêm khẳng định, và ta càng thêm tụt lại phía sau. Xuất phát trước không có nghĩ là sẽ đi đến cùng, trên đường đua chỉ có một mình ta cảm thấy thoải mái và ko e sợ, chỉ cần biết có đối thủ ta sẽ dừng lại để hắn đi trước mà lặng lẽ dõi theo, là ta thất bại. Thất bại với cảm giác của chính bản thân, tựa hồ như nó ko đủ mạnh mẽ chỉ để chiến thắng được cái trực giác ngớ ngẩn này, hay là không đủ sâu và đau để ta phải hết mình với nó. Dù rằng khi từ bỏ chỉ riêng ta cảm thấy bị ức chế và bủa vây bởi những nghi ngờ tự bản thân huyễn hoặc, dù rằng sớm hay muộn nó cũng sẽ trở thành sự thật. Ta sợ hãi, ta chấp nhận, và tự đánh mất chính mình. 

Từ bỏ ngay lúc này còn hơn là cố gắng chiến đấu để nhận lấy thất bại thật sự. Yếu hèn đáng sợ...