Cuối cùng cũng chia tay blog Yahoo!, gắn bó với nhau cũng 6-7 năm rồi, từ thời 360, có chút buồn. Ờ, cũng là một phần tuổi thanh xuân đó. Nhớ những ngày tháng cấp ba, suốt ngày onl 360 spam nhảm nhí, h đọc lại những bài viết đó thấy dzui quá chừng, trẻ con, ngây ngô, mà rất thật. Hồi đó, khái niệm "lưu giữ" nghe có vẻ xa xỉ, nên lúc nó out chẳng kịp chụp lại theme, cái theme tỉ mẩn ngồi làm mấy ngày trời. Chỉ nhớ màu tối hù, có hình J (nhiêu đó hết rồi). Rồi Plus lại chuyển lên version mới, cũng không tỏ vẻ nuối tiếc cái cũ, cho nó out luôn. Giờ tiếc hùi hùi. Ừ, thì tuổi trẻ mà, cứ chạy chạy mà có thèm nhìn lại đâu. Giờ già rồi thấy cái gì cũng quý, cũng đáng trân trọng, cũng nhiều "cảm giác". Chẳng hiểu vì sao nó đóng cửa, nhưng âu cũng là một cách khởi đầu khác cho ta.
Từ ngày chuyển qua đây (nhờ L giới thiệu), thấy bình yên lạ, chui rúc nhiều hơn (bị hạn chế từ ngữ), muốn viết nhiều hơn, viết thật hơn. Bắt đầu dần quen với mày rồi đấy.
Càng ngày càng lười học av, tự hứa 1 ngày học 1 tiếng (thật ra là đọc truyện và gameshow), được có một thời gian, rồi nhiều chuyện xảy ra, chây lười, rồi quên lãng. Giờ bắt đầu lại, tệ gì đâu. Mà thôi, có còn hơn không nhỉ. :D. Mới đọc xong Q-A, thích, dzui, a story about youth and patience.
Lâu lắm rồi mới ở trường cả ngày, cũng mệt (không được ngủ trưa) mà dzui. Đứa nào cũng bảo, có mấy lần được lên trường cùng nhau nữa đâu. Ờ, năm cuối ai cũng "tâm trạng", ai cũng thấy cần phải làm cái gì đó, buồn buồn trong người chẳng hiểu vì đâu. Hờ hờ. 5 năm chẳng dài, mà cũng đủ để thấy chúng ta đã từng có những khoảng thời gian đẹp, cái mà ta vẫn gọi, vẫn bị ám ảnh "tuổi thanh xuân". Trước 1 năm, ai hỏi thích học lại lớp nào nhất, sẵn sàng nói 12, quê nhà ở đó, người bạn thân đầu tiên ở đó, "một con người đã từng" ở đó, "những năm tháng khác" ở đó. Vẫn vui, vẫn buồn, nhưng những niềm vui khác, những nỗi buồn khác không suy nghĩ gì nhiều, chuyện gì qua và cho qua. Nhẹ nhàng và thanh thản. Giờ thì có khi cũng muốn được đi học năm nhất, rồi kéo dài con người đó tới giờ, có phải vui không, yêu bản thân mình 5-6 năm về trước.
Nhiều chuyện xảy ra khiến người ta phải trưởng thành lên. Cũng đúng, chỉ có mất mát mới khiến con người lớn lên được, cái đau tuy khó chịu nhưng rồi cũng qua đi, thứ nhận lại nhiều hơn là mất (nói vậy thôi chứ có làm được đâu). Giờ có khi mọi chuyện không còn quá quan trọng nữa, nghĩ thoáng ra một chút, cái gì nên để tâm thì để tâm, cái gì cần dành tình cảm thì dành chỉ cảm. Đã biết cách nhặt lên thì cũng nên biết cách vứt bỏ cho phải, rồi sẽ có lúc bản thân thấy, ờ, hóa ra, chuyện chỉ có vậy.
P/S: Đừng bao giờ bi quan và tự làm bế tắc bản thân mình trong sự tuyệt vọng do chính mình tạo ra.
Meet you downstairs in the bar and hurt,Your rolled up sleeves in your skull t-shirt,
You say "Why did you do it with him today?"
And sniffed me out like I was Tanqueray,
'Cause you're my fella, my guy
Hand me your Stella and fly,
By the time I'm out the door,
You tear men down like Roger Moore
I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good
Upstairs in bed with my ex-boy,
he's in a place but I can't give joy
Thinking on you in the final throes,
This is when my buzzer goes
Run out to meet you, chips and pitta,
You say "When we married,"
Cause you're not bitter,
"There'll be none of him no more"
I cried for you on the kitchen floor
I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good
Sweet reunion Jamaica and Spain,
We're like how we were again,
I'm in the tub, you on the seat,
Lick your lips as a I soak my feet
Then you notice little carpet burns,
My stomach drops and my guts churn,
You shrug and it's the worst,
Who truly stuck the knife in first
I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
You know that I'm no good
I cheated myself,
Like I knew I would
I told you, I was trouble
Yeah you know that I'm no good




