Tuesday, March 6, 2012

Rộng.



Lâu nay vẫn hay có kiểu tiêu xài vô lối. Thích nhất là được đi mùa giày xinh, áo đẹp. Lâu lâu lục lại tìm thấy ko ít những thứ còn nguyên tem, chưa đụng đến lần nào. Đi mua hàng hễ thấy đôi giày xinh là tít mắt, dù rằng chẳng vừa chân. Đặc biệt bên cạnh có đôi mắt nào lấp ló dòm ngó là phải lấy cho kì được. Dẫu rằng quá rộng, thế là cứ mang về trưng vậy, chẳng dám mang, đi ko được đã đành có khi còn vấp té. Thế nhưng không đành lòng bỏ lại, đẹp thế mà, phải mang về làm của riêng. Rồi một tháng, hai tháng thế là lãng quên. Để lâu này, mòn mục, cũ rích đi mới thỏa lòng. Đôi lúc cũng cố gắng ướm thử, cố gắng độn thêm, cố gắng cọc cạch, lê được vài bước thì ôi thôi. Đẹp đấy, hài lòng đấy nhưng quá rộng, quá chênh vênh thì cũng thành vô giá trị. Ngẫm rằng có nhiều đôi vừa chân đấy cớ sao không chọn, lúc hỏi ra thì đã quên mất câu trả lời. Loanh quanh, loanh quanh, rồi lại chọn nhầm...Có những thứ là quá sức, nhưng vẫn cứ gồng lên cho phù hợp, rồi thì lọt thỏm trong cái khoảng không thừa thãi. Có những khi biết là không hợp nhưng vẫn cứ cố níu kéo, biết đâu buông ra một phát là đã chẳng thuộc về mình nữa. Nhận ra mọi thứ đều khập khiễng. Cái đôi giày rộng cứ chực văng là bất kì lúc nào ta không để ý, buộc dây thật chặt, nhăn nhúm cả lên cũng chẳng khá hơn tí nào, chỉ càng làm xấu thêm mà thôi. Đời mình đã biết bao lần chọn nhầm như thế, biết bao lần phải tự bơi trong cái ảo tưởng rằng rồi chân ta sẽ to ra thôi. Cứ đợi đi...(đợi đến khi nào ta béo lên, mà sao xa vời thế). Đợi mãi mà chẳng thấy đâu (không biết có bao nhiêu phần trăm nỗ lực trong sự đợi chờ) giày thì vẫn rộng, càng ngày càng cũ đi, vẻ đẹp ban đầu phai nhạt dần, thời trang thì cũng đã qua mùa. Lâu lâu mang ra giặt, hoặc phủ bụi vài lần để biết đã từng có thời gian ta thích nó lắm đấy. Giày thì chẳng có tội, phải chăng là cái người mua nó đã không suy nghĩ sáng suốt, không biết trước biết sau, quá hiếu thắng, cứ lo sợ thứ mình thích một ngày sẽ tìm được đôi chân phù hợp, một ngày nhìn thấy nó tung tăng dạo phố, hẳn sẽ thầm ghen tức trong lòng. Thôi thì cứ mang về vậy, không được thì cũng phải dấu thiệt kĩ, dấu cho kì được, để không ai tìm thấy được. Thử hỏi đã bao lần như thế. Mang trả không được, cho thì ít, giữ lại thì cảm thấy phí, mắc kẹt trong sự lựa chọn của chính mình.


Đôi lần càng cố gắng thì cái nhận được chỉ là sự thất vọng. Thôi thì, vứt bỏ hết cho nhẹ người nhỉ, vừa trống chỗ để những thứ khác có cơ hội chen chân vô, vừa thấy nhẹ nhõm để suốt ngày khỏi lăn tăn suy nghĩ, vừa được mang cái "tiếng thơm" là rộng lượng. Được cả đôi bờ thế mà vẫn chần chừ...nếu giày có chân thì cũng đã mong nó bỏ trốn đi cho rồi. Giày nhỉ???\



 Listen,
To the song here in my heart
A melody I've start
But can't complete

Listen, to the sound from deep within
It's only beginning
To find release

Oh, the time has come for my dreams to be heard
They will not be pushed aside and turned
 Into your own
all cause you won't
Listen....

Listen,
I am alone at a crossroads
I'm not at home, in my own home
And I tried and tried
To say whats on my mind
You should have known
Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice
you gave to me
But now I gotta find, my own..

You should have listened
There is someone here inside
Someone I'd thought had died
So long ago

Oh I'm screaming out, for my dreams to be heard
They will not be pushed aside or worse
Into your own
All cause you won't
Listen...

I don't know where I belong
But I'll be moving on
If you don't....
If you won't....

LISTEN!!! ...
To the song here in my heart
A melody I've start
But I will complete

Oh,
Now I'm done believing you
You don't know what I'm feeling
I'm more than what, you made of me
I followed the voice, you think you gave to me
But now I gotta find, my own..
my ownn...
- LISTEN - BEYONCE

No comments:

Post a Comment