Sáng nay lại dậy trễ đấy, ngồi quay quay suy nghĩ linh tinh cho cái chuyên đề tốt nghiệp, càng phát hiện ra cái sự đơ của mình. Bạn bè rối rít bàn bạc, xôn xao làm cái nọ, làm cái kia, ta lại chẳng biết ta thích gì, muốn làm gì. Gì cũng được, trước giờ chưa bao giờ vì thích cái gì đó mà làm, chỉ có làm rồi mới thích. Khách sạn, resort, trường, thư viện... cái nào cũng thích đôi phần. Làm khó nhau ghê, thôi, nhắm mắt đưa chân vậy, cái nào cũng tốt.
Xong, thì cũng quyết định được cái chuyện to đùng đùng ấy. Quan niệm của mình vẫn là một mùa tốt nghiệp, thoải mái, ko quá căng sức, chỉ như một đồ án dài kỳ vậy thôi, chẳng đặt quá nhiều kỳ vọng cũng như phải làm một cái gì đó thiệt là...
Đấy, chuyện gì tới hạn phải làm thì làm, có phải khỏe không, có những chuyện chẳng đưa ra được cái hạn của bản thân, thế là dây dưa, cù nhây riết nó thành thói quen bất trị. Mà ta thì không thích sửa đổi thói quen, cũng như việc chuyển từ revit 11 lên revit 13 là cả một vấn đề, gỡ ra cài lại, gỡ ra cài lại, chỉ là không muốn thay đổi thôi. Việc gì đã diễn ra rồi thì cứ để yên như vậy, sợ động chạm tới sẽ đổ vỡ, sợ xê dịch một cái là nó tan biến. Chịu đựng được tới đâu thì chịu đựng, cố gắng tới đâu được thì cố gắng. H nói ta luôn cố dựng quanh mình một bức từng để không ai có thể bước nào, ngay cả bản thân H cũng vậy. Cái đó không rõ, không chắc. chỉ là ta không thích thể hiện quá nhiều, không thích nói thật hết suy nghĩ của mình, chứ không phải là cố tình che dấu. Không biết bao nhiêu lần tự nhủ với bản thân, hãy nhìn đời qua lăng kính màu hồng, ám ảnh giữa cái ranh giới người tốt - kẻ xấu. Thế ra lại mâu thuẫn giữa bản chất và mong muốn, không biết cái gì nên và không nên, thế nào mới là phải, phản ứng thế nào mới là tốt (từ cái dạo nhận thức được mọi quan niêm đều trái ngược với cái ngưỡng bình thường, sinh ra không tự chủ được ý niệm, và không tin tưởng vào cảm giác của bản thân). tự dưng lại hình thành nên một tính cách tạp nham (có ai sử dụng từ này không), đôi khi nhìn thấy ai cũng dễ thương, đôi khi lại khinh bỉ tất cả (trạng thái cười một mình). Một mớ mâu thuẫn xoay mòng mòng thôi đành im lặng để tự giải quyết, riết thành thói quen khó bỏ. Riết lười phán xét, lười chủ động ghi nhận cảm giác, trạng thái giống như là "ờ, muốn ra sao thì ra". Theo như lời H là thuộc tuýp người, chậm phản ứng, yêu và ghét đều để sang một bên (tệ hại). Lâu lâu, zoom vào cái bản chất, càng nghĩ càng thấy không thể chấp nhận được. Vận động, thay đổi. Mà mỗi lần muốn thay đổi là lại thấy đau và tổn thương, nên thôi để đó. Sẽ trưởng thành, sẽ thấy có ai đó chịu được mình/.
Cảm giác là một đồ thị không tìm thấy được quy luật, ranh giới giữa hứng thú và nhàm chán mong manh vô cùng, mọi con đường, quyết định đều đi theo con đường cảm tính. Thỉnh thoảng lý tính một chút, là ngay rằng kết quả bậy bạ theo một kiểu rất chi là ...wtf. Mọi suy nghĩ, "toan tính" đều lấp lửng, nằm ở lưng chừng. Ghét cái tính ấy, ko quyết định được chuyện gì, lúc nhỏ, quyết định thi LQĐ hay ở TP cũng lằng nhằng, rồi mỗi việc chọn 1 trường thi cho rồi cái khối B cũng khó khăn, dù biết nó ko hề ảnh hưởng gì mình, rồi lớn lên một tẹo có yêu hay không cũng ko rõ, lúc thì thấy ờ cũng được đấy, lúc thì thấy vậy chứ không phải vậy đâu. Từ đó là một chuỗi những sự kiện lùng xì nhùng, sự dở dở ương ương càng tăng level cao.
Ah, tháng 11, cũng nên chào đón cái tuổi 23 đầy trọng đại, bớt ngây ngây, bớt nói chuyện bậy bạ, bớt ngủ nhiều, bớt xem phim lại, bớt đơ đơ, bớt nghĩ về "ta tồn tại để làm cái f*** gì?", nói chung con người bây giờ mỗi thứ bớt lại một chút. (chắc ra thành một đống tạp nham khác). Mà từ cái dạo "cú sốc tâm lý tuổi mới lớn" càng ngày càng bậy bạ, lệch lạc, có phần biến thái. Đã thôi dễ dãi, nhưng chưa bao giờ khó. Tất cả đều là những kẻ đạo đức giả, chỉ giỏi đòi hỏi ở người khác, mà ko chịu thừa nhận rằng mình cũng chỉ là một kẻ đạo đức giả ko hơn ko kém. Thật đáng thương.
P/S: Đang có hứng thú với việc đạp xe đạp đi học, nên có 1 em Martin chăng???
Doing all that fun kid stuff
Did you think of what you'd be?
Marco polo in the pool
Kickball games behind the school
Playing tag and hide 'n seek
When you grow up, what kind of boy will you be?
Oh, what will you be?
Drawing pictures with some chalk
Raindrops wash it from the walk
Summer days it never ends
Spin the bottle on the ground
Watch it turning round and round
Maybe he will be my friend
When you grow up, what kind of girl will you be?
Oh, what will you be?
Will you write a book or invent a machine?
Will you be an astronaut or will you sail the sea?
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la la la
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la la
(What will I be when I grow up?) La la, la la, la la, la
When you grow up, what kind of person will you be?
Oh the things you'll be happy


No comments:
Post a Comment