Saturday, October 20, 2012

Đời cơ bản là buồn và đứa trẻ bắt đầu phải lớn.



Lâu rồi mới ngủ dậy trễ vậy. Nhịp sống cuối cùng cũng trở lại bình thường như mọi ngày vẫn thế, dậy trễ, ngủ nhiều, ít suy nghĩ. Hờ hờ. Càng lớn càng trở nên "nhẹ" và "chậm". Phải chăng đến tuổi người ta thấy mình già, đến tuổi và mọi thứ không thể trở về nguyên hình hài. Gặp lại bạn bè cũ, ai cũng hỏi dạo này sao, thế nào rồi, chẳng biết gì về m. Thì có gì để biết, có gì hấp dẫn trong cái cuộc đời mà tự bản thân chủ nhân của nó đã quyết rằng sẽ nhạt như thế. Vui trong một cuộc vui, gói gọn trong đó, hết mình trong đó, không để phần mang về, thế sẽ tốt, đẹp lòng cho cả bản thân, cho người đi, người ở lại, người đến sau, và cả cái người lúc nào cũng chần chừng, nhạt nhòa. Chỉ mong góp nhặt những điều nhỏ bé cho riêng mình, nhưng còn người khác thì sao???

Thế là tốt rồi, tập dần cái sự yêu cuộc sống, tập dần những thói quen mà 10 năm, 20 năm sau đó mình sẽ vui khi nghĩ lại, sẽ cảm nhận được đã từng có một thời như thế. Dạo này hay đi chụp hình, chỉ mong giữ lại một phần của tuổi thanh xuân đang dần trôi đi, giữ lại những khoảng khắc mà quanh đây đang hiện hữu. Lục lại tất cả những tấm hình từ thuở bé, cấp ba, năm 1, năm 2, năm 3, năm 4, làm thành một pic wall, nhìn những người đã từng bước tới, ghé qua, rồi ra khỏi cuộc đời mình thấy vui và cười một mình.Cái dư vị của cuộc sống đang dần hiện lên, nắm bắt, thỏa mãn với nó. Cố gắng tích cóp tháng sau, hoặc tháng sau nữa sẽ mua một cái máy cơ cho riêng mình. Ấy mà cái sự ham thích shopping, mua những thứ vô bổ mỗi khi stress liệu có dừng lại được không nhỉ???

Người ta vui vì những điều nhỏ nhoi, ta cũng vui vì những điều như thế, ví như một hôm vui vì mua được em cooler master đỏ sung sướng cả buổi tối, vui vì gặp lại một người bạn cũ, vui vì cuối cùng cũng làm được cái pic wall, vui vì lang thang trên những con đường quen thuộc, nhìn những điều bình dị mà tưởng chừng như chẳng bao giờ chạm được tới cảm giác, vui chỉ đơn giản là vui vậy thôi. Có một dạo lên một list danh sách những người cần gặp lại, thế là lại chơi thân được với một người bạn cũ thuở xưa xưa, nhắc lại chuyện đó giờ, ồ hóa ra mình là như thế sao. VUI. Trên đời này còn có những người đang lưu lại kí ức về mình một thời tốt đẹp nên giờ phải sống tốt hơn như thế, phải cố gắng nhiều hơn như thế. Ờ, Vui chỉ đơn giản là vui thôi.

Đôi khi có vài thứ tưởng chừng như khác nhau bởi suy nghĩ cảm tính của mình hay của một ai đó thôi. Người ta mong muốn thế nào thì sẽ lèo lái cảm nhận và ý thức như thế. Ví dụ như việc ai cũng tự phát cuồng vì cung hoàng đạo của mình vậy. Suy cho cùng cũng chỉ là cái suy nghĩ cảm tính nhỉ, Làm sao mà dứt bỏ được, mà có dứt bỏ được thì đời có gì vui, khi ấy sẽ chỉ là những cỗ máy làm đúng những điều được tính toán sẵn, làm những điều nên làm. Thế thì thời gian đâu ra mà đi lang thang từ quán cafe này đến quán cafe khác, thời gian đâu, mà ngồi thừ mình ra suốt mấy tiếng đồng hồ để nghe 1 bản nhạc, thời gian đâu mà như lúc này...Ờ, thì là vậy đó, ráng lớn khôn một chút thì đòi hỏi cái này cái kia, chấp nhận đê.

Cái sự ý thức về tuổi già nó tệ hại vô cùng. Thì đành rằng 23 (tính hẳn ra thì mới 21 thôi. hehe) chưa phải là già, nhưng mà còn đâu cái thuở 18, hay 20. Tính ra 23t, chẳng biết mình đang có những gì, có 1 gia đình "hạnh phúc", học một ngôi trường "đàng hoàng", chỗ trọ tạm gọi là ngon lành hơn nhiều người, một cái máy tính bàn cùi mía, một e lap đang cần nâng niu trân trọng, 1 tài khoản có vài ba đồng,...hai mảnh tình vắt vai, một vài mối quan hệ thoáng qua, một cái Tôi đang chết dần chết mòn...Hic, em nay đã già...

How the time passed away? All the trouble that we gave
And all those days we spent out by the lake
Has it all gone to waste? All the promises we made
One by one they vanish just the same

Of all the things I still remember
Summer's never looked the same
The years go by and time just seems to fly by
But the memories remain

In the middle of September we'd still play out in the rain
Nothing to lose but everything to gain
Reflecting now on how things could've been
It was worth it in the end

Now it all seems so clear, there's nothing left to fear
So we made our way by finding what was real
Now the days are so long that summer's moving on
We reach for something that's already gone

We knew we had to leave this town
But we never knew when and we never knew how
We would end up here the way we are
Yeah we knew we had to leave this town
But we never knew when and we never knew how

- SEPTEMBER - DAUGHTRY-
P/S: I'm Ok. How is it going???