Tuesday, April 24, 2012

Tháng 4.

Trời ơi, ngoan nào, ngoan nào. Cứ ở yên đó, đừng ngọa nguậy, động đậy nữa. Biết rồi, thấy rồi, không cần phải nhắc, không cần phải lâu lâu bùng phát lên lên, đâm ta 1 phát đau thật là đau, đừng làm ta phát cuồng lên. Đợi đi, đợi ta, nhớ phải đợi ta đi qua mùa bão này nghe. Nhưng mà liệu có vượt qua nổi con trăn này không hả???


Yên nào, bình tĩnh, tập trung.


Gác lại hết đi, dẹp qua một bên, ngẩng mặt lên bơ đi mà sống. Mới có 23 thôi chưa là gì cả, không sao, không sao.


Tạm biệt nhé những ngày "rảnh rỗi sinh nông nổi" (không rảnh thật nhưng cái đầu bị rảnh khi mà mới phát hiện có 1 lỗ hổng )!!! Còn 4 ngày nữa được nghỉ ngơi, 1 tháng nữa tung tăng. Lúc đó tha hồ thích nghĩ gì thì nghĩ, thích làm gì thì làm, thích chơi gì thì chơi...


Bây giờ, ngoan nào, yên nào, tạm thời ngủ yên nhé! Remove. Hờ hờ.


Bao giờ thì hết tháng5 ! aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa(Nhìn mình, nhìn mình, đừng nhìn người, đừng nhìn người)


Ngày tháng trôi đi vui buồn tôi đâu biết chi
Mải mê ganh đua theo phù du chẳg lối thoát
Đời trôi đi mãi rồi một ngày mới thấy giấc mơ qua rồi, ôi đời buồn tênh

Rồi bỗng sáng nay khu vườn xinh đã nở hoa
Tiếng ai vui ca cho tình yêu bỗng chắp cánh
Nhìn sâu ánh mắt thật dịu dàng ta nghe hạnh phúc như về đây....

Có lúc tôi ngục ngã nhìn ngày trôi hững hờ
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thuờg ngày, mà tôi tìm mãi nơi phù du

Bỗng thấy yêu đời quá yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian hạnh phúc đến nhẹ nhàng
Yêu sao những tiếng cười va` những khi bên người ngày chẳg còn lo toan mệt nhoài
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời







-Những Điều Nhỏ Nhoi-

No comments:

Post a Comment