Saturday, May 4, 2013

Aroma 0405

Chiều, lại ngồi co ro trong quán cafe quen thuộc. Quán gì mà bao năm tháng mở đúng 1 list nhạc, nghe đi nghe lại thiệt sầu não. Qua khung kính cửa sổ mưa còn lất phất vài hạt, tâm trạng thiệt muốn ngừng cuộc sống lại ở đây. Đứng yên luôn cho rồi. Người đơ ra ko biết làm gì cả, theo lý thuyết cá nhân, khoảng khắc này được nằm lăn ra sẽ tốt, nhắm mắt lại để yên tất cả những suy nghĩ khó khăn đang bủa vây trôi qua, tự giác nó sẽ không còn cảm giác thôi. 

Phản qua kính thấy lờ mờ bóng dáng mình ở trong đó, tự thấy nhạt nhòa và đơn độc. Nhược điểm lớn nhất của mình là quá nhạy cảm và đa nghi. Cảm giác xấu chưa bao giờ sai cả, ta biết và ta ngừng đấu tranh, nên ta thất bại từ khi cuộc chiến còn chưa bắt đầu. Bởi ta ko biết phải làm gì khi mà ta còn không tin chính ta, ta còn thấy rằng ta sẽ từ bỏ thì dũng cảm nào để chiến đấu chứ. Càng ngày mọi thứ càng thêm khẳng định, và ta càng thêm tụt lại phía sau. Xuất phát trước không có nghĩ là sẽ đi đến cùng, trên đường đua chỉ có một mình ta cảm thấy thoải mái và ko e sợ, chỉ cần biết có đối thủ ta sẽ dừng lại để hắn đi trước mà lặng lẽ dõi theo, là ta thất bại. Thất bại với cảm giác của chính bản thân, tựa hồ như nó ko đủ mạnh mẽ chỉ để chiến thắng được cái trực giác ngớ ngẩn này, hay là không đủ sâu và đau để ta phải hết mình với nó. Dù rằng khi từ bỏ chỉ riêng ta cảm thấy bị ức chế và bủa vây bởi những nghi ngờ tự bản thân huyễn hoặc, dù rằng sớm hay muộn nó cũng sẽ trở thành sự thật. Ta sợ hãi, ta chấp nhận, và tự đánh mất chính mình. 

Từ bỏ ngay lúc này còn hơn là cố gắng chiến đấu để nhận lấy thất bại thật sự. Yếu hèn đáng sợ...

No comments:

Post a Comment