Monday, February 25, 2013

Mùa tết 23.



Quay lại SG rồi đấy, thế ra cũng gần 1 tháng về nhà nhỉ. Vừa đặt chân lên đất SG là thấy chán ngay lập tức lự luôn, trời thì cứ gọi là nắng chang chang như đổ lửa, thò mặt ra khỏi nhà là thấy ngợp. Đi đường người trùm kín mít, mắt đã cận thì chớ lại còn cứ phải nheo nheo cho đỡ chói, kiểu này có khi ăn đường hồi nào chả biết. Chẳng bù cho ở nhà, thoáng đãng, gió mát lồng lồng (thỉnh thoảng hơi bụi tí) nhưng nói chung về nhà nhan sắc có tăng thêm 1 tẹo. :)). Thôi thì nhìn đi nhìn lại, nhìn tới nhìn lui đã có một mùa tết vui khá là vui so với từ trước giờ toàn quấn chăn nằm nhà nghỉ dưỡng. Vui vì nhiều lẽ trong đó có phần càng ngày càng dễ dãi, mà kể ra thì thôi dài lê thê những thứ vớ vẩn không gọi thành tên, mà đã gọi thành tên thì chẳng còn gì vui. 

Mùa tết đầu tiên xin được đi chơi xa 1 tí, Phú Yên chẳng hạn. Trước giờ cái thú nhất ở đời mình thích là được đi chơi xa xa bằng xe máy (thik ngồi sau :)) giờ lại càng thấy thú vị hơn. Cái cảm giác người mình hòa tan vào không khí á (mặc dù thông qua mấy lớp áo lận). Đường không xa lắm, nhưng nắng, bù lại thì cảnh đẹp mê hồn và được ngồi sau xe máy chạy. Mới đọc thấy Bọ Cạp cực thik vác xe lượn phố không mục đích, cái này có vẻ hợp với mình. Nhớ hồi xưa có thằng ku kia cưa cẩm ta, rủ rê đi chơi, ta chỉ đường hắn đi lòng vòng, một phần vì mù đường level cao, phần nữa thik chạy nhong nhong không điểm dừng vậy. Thế mà hắn than nào có biết tốn xăng, nào nắng, tụt từ điểm A xuống còn C-. Suy cho cùng mình là đứa hay để ý những chuyện siêu vặt vãnh, yêu từng những thứ ai cũng thấy bình thường, đến quay ngoắt 180 độ cũng từ những thứ siêu bình thường đó. Hồi cấp ba cảm nắng 1 thời gian cái bạn có nếp ly ở tay áo cực kỳ thẳng và đẹp. Nhìn suốt 1 học kỳ, cứ phân vân sáng nào đi học bạn ấy cũng ủi áo ah, siêng vậy, bạn ấy siêng hay mẹ bạn ấy siêng??? Tính không thích lắm, nhưng vì cái nếp ly ở tay áo ấy mà bất chấp những thứ khó chịu khác. Rồi lớn lên 1 tẹo, si mê 1 anh ngay từ khoảng khắc hắn đeo headphone lắc qua lắc lại theo 1 bài nhạc nhảm nhí, cung bậc cảm xúc tăng đột ngột từ chỗ gặp mặt ờ lấy lệ đến hứng thú ra mặt. :)) Người ta nói để thik một ai đó thì chỉ cần một chút rung động nhỏ, nhưng để từ bỏ một ai đó là cả một khoảng lặng chịu đựng cảm giác của bản thân (mình nói chăng???). Nhưng suy cho cùng thì trước giờ mọi việc mình đã quyết chọn lựa hay không chọn lựa đều từ những khoảng khắc nhỏ nhặt nhưng nó tác động ghê gớm đến nhận thức tốt xấu, mặc cho sau này có nhiều nhiều cái khác chi phối đi chăng nữa. Vấn đề ở chỗ mình lười, mà chậm chạm trong việc công khai quyết định thôi, chứ hoàn toàn không phải là đứa lưng chừng hay suy nghĩ rắc rối. Đên bây giờ mới dám thừa nhận cái sự lừơi đi ra quyết định ấy.

Lòng vòng một hồi lại quên mất cái mùa tết tuổi 23 ấy rồi, ờ thì Phú Yên, bắt đầu thấy có cảm hứng với nó rồi đấy. Hẹn một dịp nào đó sẽ quay lại, sẽ tha hồ chạy xe vi vu, sẽ lại leo lên mũi Đại Lãnh cười hả hê, bắt đầu gần trời hơn một tí rồi đấy.

P/S: Ngu ngơ là một cái tội, nhưng đôi khi tỉnh táo quá lại sẽ cái tội lớn hơn. 

No comments:

Post a Comment