Ta đang sống trong thế giới của riêng ta, gò bó và tăm tối. Tháng Năm cứ ùa về với những ngột ngạt khó chịu, tháng Năm năm ngoái cũng thế năm nay cũng thế, 2-3 năm trước cũng chẳng khác hơn, cứ như một lẽ tự nhiên, dù muốn hay không nó vẫn cứ đến. Ta bơ vơ, lạc lõng giữa hàng loạt những sự kiện ập về, tại sao lại là lúc này, tại sao lại là cảm giác này??? Khi người ta đã thấy khó khăn chỉ cần một vết cào sướt nhỏ cũng đủ rỉ máu. Liệu rằng có lối thoát nào cho các tâm hồn đang ngày càng mục nát này hay không??? Đã cố gắng biết bao nhiêu, đã tự hứa hãy sống thật tốt, hãy vui lên bởi cuộc đời này là chính ta, không ai có khả năng làm ta đau khổ chỉ là tự do ta đang làm đau chính ta thôi. Nhưng các khoảng trống cứ tháng Năm về lại xuất hiện, ta không hiểu mình đang chênh vênh vì lẽ gì, chỉ là cảm giác không tốt, chỉ là tháng Năm chứ không phải những ngày của tháng Ba hay tháng Bốn. Căn bệnh ấy không có nguyên nhân làm sao có thể vượt qua. Đầu óc quay cuồng, ngờ vực, chông chênh, tâm trạng luôn ở trạng thái căng thẳng, sẵn sàng hét lên bất cứ lúc nào. Tại sao lại là lúc này, khi các chết đang rất kề bên???
Ta cảm giác rằng ta đang rơi, mất kiểm soát. Giam cầm trong cái hố sâu mà cứ ngỡ như mình đã vượt qua, ngỡ rằng sẽ mãi mãi là một góc khuất được che kín. Tồi tệ. Bài vở, cảm giác, bạn bè, người thân... đang vuột ra khỏi tầm tay. Và ta thật sự đang rơi, sợ hãi...Dạo này giấc mơ cứ ám ảnh, giấc mơ đứng bên vực thẳm, thả thân mình trong gió lập đi lập lại, ám ảnh cả lúc này, hình ảnh ấy không xóa bỏ được. Là một kết cục chăng??? Xin hãy kéo ta ra khỏi sự tồi tệ này, hãy cho ta một con đường đủ để ta có thể tự do. Ta muốn được tự do...thoát khỏi những nghi ngờ mệt mỏi, nhạy cảm thái quá là một cái tội. Khó thở, tức ngực, u ám, chết chóc...Xin hãy cho ta được dừng lại, rời khỏi nơi chốn hãy, hãy cho ta ngừng đấu tranh.
No comments:
Post a Comment