Thursday, May 16, 2013

Sáng nghe chuyện li kì.

Cảng lúc càng thấy mình thật tệ, trình giả vờ lại nâng thêm 1 level nữa rồi. Đỉnh thật á, biết mà giả như ko biết. Ngộ ghê á. Thế cũng hay, lặng yên nghe câu chuyện của những người khác và gặp nhấm, suy diễn một mình, đôi khi cũng thấy thú vị, đôi khi thấy mình thiệt rất khủng khiếp, có phần hơi không tốt. Nhưng biết sao được, bản chất là vậy rồi. Là kẻ ngu ngơ và khờ dại, rồi tự khinh bỉ đời, khinh bỉ người, khinh bỉ mình gấp vạn lần.

Riết cảm giác không có gì quá bất ngờ nữa, mọi thứ dường như đoán được đôi phần. Ta muốn hét lên vào mặt người ta rằng, không thik cái loại người sàn xê dzậy, nhưng ta chọn cách im lặng, và tự gặm nhấm. Có vậy thôi. Không cần người biết, ta đã biết, ta biết thì ta thấy dzui thôi.

No comments:

Post a Comment