Tháng 8 đã qua, nhớ hoài một ngày tháng 8. Nắng gắt hắt trên vai, hai cái bóng đổ dài. Ai đã lướt qua ai?
Một cái bóng lặng lẽ, một cái bóng vội ngang qua. Một bàn tay vẫy chào. Một nụ cười, nắng hắt.
Một góc sân nhỏ hẹp, mênh mang, ai đó vẫn ngồi. Ai đó vẫn biết. Khuất bóng.
Tháng 8, sân tr vắng lặng. Chếnh choáng vì những câu chuyện mới, lạc lối với những dòng hồi ức cũ. Tháng 8, vội vàng qua, như câu nói khẽ.
Sâu trong mắt, một trò chơi viết vội, không kịch bản, không lời thoại. Sâu quá, nắng chẳng buồn soi rọi.
Lời nói, thoáng qua, vương hoài trên tóc ai, đọng lại mãi. Ngốc mãi.
Tháng 8, hơi men còn nồng, tìm, tìm, tìm, mãi chẳng thấy lối cũ. Xa lạ lắm, cho một ng mải rong chơi.
Tháng 8, ai đó quên, ai đó nhớ, vệt màu loang dài trên kí ức.
Chờ một cơn mưa phùn mùa xuân, chờ một chút gió gạt bỏ cái nóng của tháng 8 ấy. Chờ một cơn gió, cơn gió của năm cũ, cơn gió của năm cũ.
Đã mải miết rong chơi, chân đã mỏi, môi đã khô, tóc đã rối. Muốn đc quay nhìn lại. Vẫn thấy cái bóng của một ngày tháng 8. Dù nắng tắt, vẫn thấy cái bóng của một ngày tháng 8.
No comments:
Post a Comment