Wednesday, August 19, 2009

Lửa.



Đôi khi người ta lại hay theo đuổi những thứ vô hình, lao đầu vào nó như những con thiêu thân, đốt cháy mình, để rồi lại thấy chẳng nhận được gì trong suốt quá trình ấy, và đau buồn, tuyệt vọng, chán nản, lạc phương hướng. Người ta vẫn thế, đuổi hình bắt bóng.

1 tháng trở về từ cao nguyên. 14 nhân trong 1 trái tim chật hẹp.
1 tháng trở về từ cao nguyên. Thấy lửa cháy trong ánh mắt.

Chiều lang thang trên đường phố sg, khói bụi, nắng kẹt xe, chợt nhớ da diết không khí trong lành ở làng. Nhớ những buổi sáng thong dong đi dạo trên con đường đất hai bên là cánh đồng cafe bạt ngàn, tay trong tay với những ng bạn. Nhớ hơi lạnh buổi bình minh, nhớ chiếc xích đu nơi góc sân trường tiểu học, nhớ cảm giác đc tung lên trời cao, tiếng cười reo hòa vào tiếng gió. Mong lại đc một lần tan mình vào mây trời, ngẩng mặt lên cao, và ôm cả núi rừng vào trong tay. Nhớ lúc hoàng hôn ánh mặt trời thả dài qua núi, một màu ửng hồng đẹp lạ lùng, và bóng một đứa bé chập chững, chân trần, mắt long lanh, đùa với nước, nụ cười hồn nhiên, một cô gái thả hồn với núi rừng, chiều bảng lảng gió luồng qua kẽ tóc. Nhớ nét hiền hậu của người dân, sương gió hằn trên gương mặt gầy gây xương xương, chỉ có ánh mặt vẫn đầy yêu thương. Nhớ cảnh cả lũ chạy toán loạn vào cả rừng cafe để trốn một bà cụ, thế mà lại có kẻ hăng hái đi. Nhớ mùi lá cafe bồi hồi khó tả, nhớ vạt nắng len qua tóc ai.

Một ánh đèn hắt qua khe cửa cứ ngỡ là ánh trăng.Nhớ cái màu vàng ấm ấy sóng sánh cùng mầu đen đen của nước chè đậu nơi sân nhà T'rông. Đôi khi chợt thấy mình ngây ngô khi đặt niềm tin vào một ngôi sao, một bàn tay nắm chặt. Liệu điều ước có thành sự thật, khi cứ vội vã chạy, vội vã đuổi theo người ta có đánh rơi mất ko?

Vẫn thoang thoảng đâu đây mùi bắp nướng, có j đó nao nao lại chạy ra đường mua bắp nướng để mùi hương lan tỏa cả phòng. Chợt nghe tiếng suối chảy róc rách, tiếng nước lèn qua khe đá, nghe tiếng âm vang của núi rừng dội về. Trên con đường đất vắng bước chân ai, có lại đc dẫm lên vết chân cũ để cười thầm ta ngu ngơ. Ánh lửa nhà T'rông giờ có bùng cháy?

Tiếng e a đọc bài h đã im ắng. ( Vần ê và ơ đọc khác nhau như thế nào nhỉ? ) Cánh cửa nhà T'rông lại khép hờ mỗi tối.

1 tháng, cao nguyên, cảm xúc đong đầy. Có thứ nhen nhóm và có thứ vụt nắng.

Đã có nước mắt rơi, vỡ òa ngày chia tay, có cô gái giấu nỗi buồn trong ánh mắt, có chàng trai lang thang tìm cảm xúc nơi vô định. Chiều, mưa đến bất chợt, một hình dung nhạt nhòa qua làn nước, một cánh bồ công anh bay trong gió.

Có quá nhiều điều để nhớ, rồi phải chăng sẽ quên. Chỉ vô tình lướt qua người ta có nhớ mặt nhau, có làm nên một tình cảm đẹp?


        The Promised Of The Dandelion

                     The dandelions that lay beside the elementary school’s fence

                     Scenery beautiful in my memories

                    The cricket's chirping in the courtyard during a noon nap

                    Still sounds good years later

                    Put wishes in a paper airplane and mailing it as a letter

                    Because we couldn’t wait for the meteor

                    Throwing destiny's coin in all seriousness

                   Yet I have no idea where I can go

                   The promise that we will grow up together is still fresh in my mind, believing the pinky swore I made

                  We said we'd travel together, the sole thing you wilfully insist on, till now

                  Being punished to stand in the hallway and getting our palms smacked

                  Yet all we noticed were the dragonflies beside the window

                  No matter where I go you'd always follow closely

                  Lots of dreams are waiting to be carried out

                 The promise that we will grow up together, so full of sincerity, never-ending chats about the past
I can no longer tell the difference. Are you a friend? Or a love that has passed me by .

No comments:

Post a Comment