Friday, March 5, 2010

Bạn



Một cuộc đàm thoại nhỏ. Vẫn cứ hay lo lắng cậu bước lạc đường, cứ sợ rằng sẽ chẳng thấy cậu cười. Tớ còn nhớ giây phút tớ viết vào phiếu đăng kí cho cậu, bỏ cả buổi chiều để viết nên những nét chữ khó khăn, rõ là cậu đầy phân vân và lo lắng, rõ là tớ đã sms rằng tớ ko thik cậu học ở đó. Nhưng rồi cậu vẫn cứ bước đi đấy thôi.

Tớ chẳng thik ng ta khuyên nhủ tớ phải sống như thế nào và lựa chọn ra sao, nên ít khi nào tớ chọn những loại sách của First News. Vậy mà tớ lại nói những điều ấy với cậu, tớ hiểu cậu ko hài lòng. Ko dám chắc rằng còn hiểu cậu như ngày trc, vốn dĩ lúc đó đã là ko, nhưng hình như cậu ko hài lòng nên mới out như thế. Ng ta luôn biết trc có vấp ngã nhưng vẫn cứ cắm đầu chạy.

Tớ thấy mình trong những câu giải thik của cậu. 20, một con số thật tròn trịa và đẹp, đấy có phải là giây phút mà ng ta cần sống hết mình nhất. Nhưng hình như cả tớ và cậu đang cùng bước trên một sợi dây bị chùng, ai đó đã vô tình buông thõng. Sự đồng điệu tớ nhận ra rõ, nhưng tớ vẫn cứ muốn cậu rời khỏi nó mà bước tiếp. Chúng ta chẳng còn là những cô, cậu mười hai như lúc nào. Đúng, cậu 20, tớ 20. Phải tự chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Những gì cậu đang suy nghĩ, tớ đã trải qua, tớ đã tuyệt vọng, đã hụt hẫng biết bao nhiêu thì bây giờ cậu cũng chẳng hơn j. Có vẻ như khi ng ta nghĩ mình ko làm đc thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ làm đc, "chẳng phải cố gắng là đc sao".

Những câu chuyện nội cậu kể tớ vẫn nghe hằng ngày và tớ thấy mình thật ko xứng đáng. Ko dám dùng đến từ "kì vọng". Bao nhiêu điều giá như đang hiện ra, giá như cậu chịu khó đọc những cuốn sách của tớ thì biết đâu hôm nay tớ sẽ ko phải viết những dòng này. Cậu cứ thử tưởng tượng, 2 năm , đã 2 năm rồi, mới nhận ra cái điều muộn màng đó, sao ko phải là sớm hơn.

Tớ ko hề có ý định ngăn cản cậu, nó ko có cái quyền đó. Nếu cậu thật sự đã lựa chọn, tớ sẽ đi chung con đường với cậu. Vẫn là ng bạn phổ thông mà tớ yêu quý nhất.

No comments:

Post a Comment